Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc và suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc và suy ngẫm. Hiển thị tất cả bài đăng

Trường Đời

  Một tối, tôi đọc một cuốn trong bộ sách "Dạy con cách làm giàu” của Robert T.Kyosaki & Sharon L.Lechter, có một câu của người cha giàu làm tôi phải suy nghĩ. "Ta muốn ném con vào cuộc sống, để nó xô đẩy con. Đó là những bài học thực tế và qúy giá nhất con cần phải học". - Người cha giàu đã nói như vậy với đứa con 9 tuổi của mình, là chính tác giả của bộ sách.

Tôi ngẫm nghĩ rồi nhận thấy một việc mà không một trường học nào ở Việt Nam đạt được trong giáo dục, đó là những điều về văn hóa và cách ứng xử của mỗi con người trong xã hội.
Khi tiếp xúc với một người, tôi không bao giờ quan tâm đến việc, anh có bao nhiêu đô la, anh có bao nhiêu người vây quanh, anh có bao nhiêu xe hơi nhà đẹp, anh có bao nhiêu bằng cấp trên tường nhà mà tôi sẽ nhìn vào cách ứng xử của mỗi người. Vì ứng xử giữa con người với con người thể hiện cho nét đẹp của văn hóa, của tri thức, của tính cách từng người. Và tất cả những thứ đó, chỉ có thể học ở Trường Đời.
Bởi...
Những "đồng môn" trong trường đời không chỉ dạy tôi biết biết nhìn mọi thứ xung quanh mà còn phải biết học hỏi và quan sát để vươn lên.
Họ đã dạy tôi, cuộc sống là một vở kịch mà mỗi người là một diễn viên, tất cả đều phải phấn đấu để tạo nên những tính cách riêng của mình.
Họ đã dạy tôi biết rằng, tính cách không phải là thứ lớn lên sẽ có mà nhờ nó mỗi người sẽ lớn lên.
Họ đã dạy tôi bài học về tính kỷ luật: Kỷ luật không phải là kiểm soát được người khác mà là kiểm soát được chính mình.
Các đồng môn của trường đời đã dạy tôi rất nhiều điều trong trường học không có. Ảnh: Internet


Họ đã dạy tôi bài học về ngôn ngữ: Từ ngữ giống như một chiếc phao. Nó cho người khác biết ta đang ở đâu nhưng cho biết rất ít về những điều ẩn khuất bên dưới.
Họ đã cho tôi thấy bài học về diễn xuất: Cuộc sống không thể nào tập dượt trước được.
Họ đã cho tôi biết trước rằng không có điều vĩ đại nào hoàn thành mà không có rủi ro đi kèm: đó là đừng bao giờ chấp nhận một cuộc sống chỉ có sự bình yên.
Họ đã dạy tôi bài học về sự can đảm: Mỗi người sẽ luôn phải đối mặt với những nỗi sợ hãi mà chính họ thường tìm cách né tránh.
Họ đã dạy tôi bài học về sự thấu hiểu: Cách tốt nhất để người ta hiểu mình là phải dành thời gian để hiểu người khác. Cách tốt nhất để hiểu về người khác đó là phải hiểu thật rõ bản thân mình.
Họ đã cho tôi thấy bài học về cuộc sống: Sống cuộc đời luôn sợ phạm sai lầm là cách sống không đáng sống, phải biết vươn lên mỗi lần vấp ngã.
Họ đã dạy tôi rằng, người làm sao thì của chiêm bao là vậy. Nồi nào úp vung nấy. Ai cũng có phúc phận của mình. Ai cũng biết nhưng không phải ai cũng hiểu. Rất nhiều người hiểu nhưng không có nhiều người hiểu đủ. Không có nhiều người hiểu đủ nhưng lại có rất ít người thực hiện được những gì đã hiểu. Người hiểu biết chưa chắc đã phải là người văn minh.
Họ đã cho tôi thấy rằng: Đời người như một dòng sông, thấy là thẳng nhưng không phải thẳng, thấy là uốn khúc nhưng không phải cong, thấy là ngược dòng nhưng luôn xuôi chảy, như kinh nhà Phật dạy, sắc sắc không không.
Và luật nhân quả còn đó, muôn đời là đúng.

Saigonaise

Hòn sỏi và lời nói


Thả một hòn sỏi vào trong nước: một tiếng bắn toé lên, rồi chìm nghỉm. 
Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn. 
Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.

Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.
Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi

***
Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…
Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.

***
Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi...
Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.
Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.

***
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.
Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.
Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.
Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.

***
Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;
Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi
Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái
Có thể nghe thấy trên hàng hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi...

...trong cuộc sống,con người chúng ta luôn phải trải qua những cung bậc tình cảm khác nhau,đôi khi là phức tạp;tâm trạng lúc buồn lúc vui..nhưng sống với nhau,Ta hãy cố gắng dành cho nhau những lời nói chân tình,nhẹ nhàng,ấm áp..đừng để những lời nói vô tình làm mất lòng nhau...

Tình yêu

Người ta yêu nhau để ở bên nhau, để chở che, chăm sóc lẫn nhau. Vì người ta yêu nhau, người ta muốn chia sẻ tình yêu của mình, trong màn sương mai phơn phớt hay trong tiếng gió reo trên những đỉnh cây. Người ta yêu nhau không biết đêm, ngày, bóng tối hay ánh sáng. Tình yêu là một điều diễn biến liên tục, chẳng biết khi nào sẽ dừng lại. Nhưng những khoảng khắc tưởng như vô hình và nhẹ bẫng ấy, đôi khi lại là điều chúng ta phải tìm kiếm cả cuộc đời …
Jang Siêu Nhân
Nếu sợ khổ mà không dám yêu thì ta có chắc là mình sẽ sống hạnh phúc hơn không? Đời sống còn nhiều thứ khác là mình sẽ sống hạnh phúc hơn không?
“Ai yêu rồi ít nhiều cũng trở nên mù quáng, thấy đối tượng mình yêu rất khác với mọi người, thấy đó là màu hồng tuyệt hảo. Vì thế ta muốn tháo tung “ranh giới cái tôi” của mình ra để mời người ấy vào, và dĩ nhiên, ta cũng muốn người ấy nhường chỗ cho ta môt nửa trong trái tim họ. Thậm chí có khi ta muốn dâng tặng cả cuộc đời mình cho họ, nên ta mạnh dạn tuyên bố “yêu hết mình”. Mà thực chất là ta không kiềm chế nổi cảm xúc của mình, chứ không phải vì ta muốn phụng sự cuộc đời họ. Bởi khi màu hồng ấy trong mắt ta bắt đầu nhạt phai, thì ta cũng vội vàng tìm cách rút lui
tinhyeu Tình yêu
Tình yêu như thế chỉ là sự trao đổi cảm xúc. Trong khi một tình yêu đích thực phải chứa đựng tình thương, phải có thái độ muốn hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời nhau. Có thể ta đã từng lầm tưởng tình yêu là cung bậc cao hơn tình thương. Hóa ra, tình yêu nghiên về phía hưởng thục còn tình thương nghiên về phía trách nhiệm. Trong liên hệ tình cảm lứa đôi, nếu tình yêu lấn át đi tình thương thì tình cảm như lửa rơm “bạo phát bạo tàn”, còn nếu tình thương lấn át được tình yêu thì tình cảm ấy như lửa than “âm ỉ mãi cháy”. Dù khởi điểm của ta là vì tiếng sét ái tình, nhưng nếu ta biết nhận diện và buông bỏ bớt những đòi hỏi không cần thiết, để quan tâm đến cuộc đời của người mình thương, để ta thấu hiểu những khó khăn hay ước mơ của họ mà giúp đỡ, ta sẽ có được một tình yêu chân thật
Thi sĩ Xuân Diệu phát hiện ra những lý do khiến tình yêu rạn vỡ “Người ta khổ vì thương không phải cách. Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người”. Ta phải biết rằng mọi hiện tượng trên thế gian này đều phải nương tựa vào nhau để tồn tại. Tình yêu cũng không ngoại lệ. Sẽ không có cái gì gọi là tình yêu nếu nó tách biệt với những yếu tố khác như sự bình an, vững chãi, bao dung, cởi mở…Thậm chí nếu không có gia đình, bạn bè, xã hội, kinh tế, chính trị, đạo đức và cả thiên nhiên thì tình yêu cũng không có chỗ đứng nào để tồn tại. Cho nên biết quay về chăm sóc những yếu tố tưởng chừng “đứng ngoài tình yêu” ấy cũng chính là chăm sóc tình yêu.
Vậy mà khi yêu, ta thường chỉ đế ý tới sự ham thích nhau, suốt ngày cứ quấn chặt vào nhau không dám rời nửa bước. Đến khi một bên không thể đáp ứng sự thỏa mãn thì sự nhàm chán và phản bội nhau là điều tất yếu xảy ra, và chắc chắn bên ở lại sẽ ngã quị ngay lập tức vì không còn gì để sống….
Tình yêu cũng như một loại cây xanh, nếu ta không biết cách chăm sóc dưỡng nuôi, hoặc thừa hoặc thiếu, thì nó sẽ héo tàn và lụn bại. Cảm xúc thỏa mãn ai mà không thích, nhưng sự thỏa mãn ấy phải đi liền với trách nhiệm thì ta mới giữ gìn mãi được
“Yêu như yêu lần đầu
Xin nâng đỡ đời nhau
Bằng con tim hiểu biết
Lo sợ gì thương đau”
Minh niệm

Thiên thần, trái tim và lý trí


Trái Tim bé nhỏ ngồi bên cửa sổ, nhìn về phía đồi hoa Bồ Công Anh, mới hôm nào còn vàng rực cả một ngọn đồi, nay chỉ còn lại một màu trắng với những cánh hoa mỏng như sợi tơ bám víu mong manh vào cái nhụy. Để rồi khi từng cơn gió ngang qua, những cánh hoa ấy rung lên, cuốn theo chiều gió bay đi, chỉ còn trơ trọi cái nhụy đứng một mình ngẩn ngơ luyến tiếc. Một vòng đời của hoa Bồ Công Anh thật ngắn ngủi! Trái Tim khẽ buông tiếng thở dài.
Cô nàng Lý Trí đứng gần đó khẽ chau mày:
- Thôi đừng suy nghĩ nữa. Hãy nghe lời của mình đi. Bạn nên quên người ấy. Cứ như vậy hoài Thần Đau Khổ sẽ ghé thăm nhà chúng ta mất thôi.
- Mình không thể, mình lại đập sai nhịp mất rồi mỗi khi nghĩ về người ấy.
Giọng Trái Tim yếu ớt vang lên.
- Nhưng bạn đã có đầy bốn ngăn tủ để chứa hình ảnh, kỷ niệm, yêu thương, và nhớ nhung một người rồi kia mà. Chỗ đâu lại chứa thêm một người nữa? Bạn thật là tham lam.
- Mình biết, nhưng không thể cưỡng lại được. Ước gì tình cảm của mình dành cho người ấy hiện giờ như những hoa Bồ Công Anh kia, mong manh, ngắn ngủi, bay vào thinh không rồi biến mất.
Trái Tìm buồn bã nói, mắt vẫn không rời đồi hoa bên kia
- Bạn nên hiểu, bốn ngăn tủ của bạn đã quá chật, một Trái Tim chân thật không thể nào chứa hai tình yêu trong đó. Mà chắc gì người mới đến có yêu bạn không?
- Mình... không biết! Nhưng đôi khi nhìn vào ánh mắt anh ta, mình cảm giác... một chút gì đó. Và mình lại đập nhịp nhanh hơn bình thường.
- Cái đó chỉ là cảm nhận từ phía bạn thôi. Điều đó không nói lên anh ta cũng yêu bạn.
- Nhưng anh ta  có nắm tay mình
Trái tim cố gắng bào chữa
- Trời ạ, một cái nắm tay đâu thể nói lên tất cả
Cô nàng Lý Trí bắt đầu nổi cáu, hít một hơi dài để lấy lại bình tĩnh vì cô không muốn làm tổn thương người bạn thân, cô nàng nhẹ nhàng nâng gương mặt buồn bã của Trái Tim lên và nói:
- Hãy nhìn mình đây nè, có phải chúng ta là một đôi bạn rất thân phải không?
Trái Tim bé nhỏ gật đầu
- Vậy thì lần này bạn nên nghe lời mình. Đừng phá vỡ những gì bạn đang có. Bạn và người xưa đi chung môt con đường. Bao năm rồi vẫn như thế kia mà, và mình cảm thấy bạn thật sự vui vẻ trong tình yêu này . Tại sao, chỉ một tháng thôi, bạn trở nên xanh xao gầy úa vì một người con trai  mà chắc gì trái tim  anh ta có chung một nhịp đập với bạn? Bạn không cảm thấy có lỗi với người kia sao?
Nghe đến đây, Trái Tim bé nhỏ cúi mặt xuống:
- Mình biết chứ, chính vì thế mình mới cần đến bạn ở bên cạnh. Lúc này đây, mình nhớ người ta rất nhiều, nhưng lại cảm thấy có lỗi với tình yêu của mình, sự mâu thuẫn ấy cứ đan xen hành hạ mình. Mình không thể nào ngăn nỗi nhớ ấy lại được...
- Không nghĩ đến, không nhớ đến là được rồi. Cứ như thế chúng ta phải ăn bánh Cay Đắng của Thần Đau Khổ mất thôi.
Lý Trí quát
- Mình đâu muốn thế. Bạn tưởng mình muốn thế lắm à? Bạn đâu phải là Trái Tim, bạn đâu có chứa đựng tình cảm đâu mà biết được cảm giác của mình
Nói rồi Trái Tim bé nhỏ bật khóc.
Lý Trí thở dài ôm cô bạn vào lòng, vì thấy mình có vẻ lớn tiếng, vuốt nhẹ lên mái tóc Trái Tim và an ủi:
- Thật ra cũng không phải là lỗi của bạn hoàn toàn. Hãy đến nhà thần Tình Yêu và hỏi, vì sao lại xảy ra chuyện này. Biết đâu vị thần ấy sẽ có cách giúp bạn.
Ngước đôi mi còn vương giọt nước mắt, Trái Tim thốt lên:
- Ừ nhỉ? Sao mình không nghĩ ra.
- Đi nhanh trước khi thần Đau Khổ kịp đến gõ cửa chúng ta. Mình không thích ăn bánh Cay Đắng chút nào.
Nói rồi đôi bạn tung cánh cửa chạy đi.
Xa xa, Thần Đau Khổ tay ôm hộp bánh đang tiến về ngôi nhà đối diện đồi hoa Bồ Công Anh.
Vị Thần Tình yêu đang nặn những chiếc bánh Hạnh Phúc ngọt ngào, chuẩn bị cho vào lò nướng. Đôi bàn tay thoăn thoắt nhẹ nhàng làm nên những chiếc bánh vàng ươm, trông mới ngon làm sao. Nhưng đối với Trái Tim, nàng không còn cảm giác ngon miệng và cảm nhận được mùi thơm của những chiếc bánh ấy nữa.
- Ta có thể giúp gì được cho hai cô gái này nhỉ?
Vừa hỏi vị thần vừa để từng khay bánh vào lò nướng
- Dạ, con muốn hỏi... một trái tim có thể chứa hai tình yêu được không?
Trái Tim ngập ngừng lên tiếng
Vị thần dừng tay lại, kéo chiếc kính đang nằm trễ trên sóng mũi trở lại vị trí ban đầu để nhìn cho kỹ cô bé vừa cất lên câu hỏi ấy.
- Có!
Câu trả lời làm cho hai cô gái ngạc nhiên, Lý Trí bước lên hỏi:
- Không phải Ngài từng nói "bản chất tình yêu là sự ích kỷ, chỉ có một mà thôi"?
- Đúng vậy! Nhưng một trái tim không chỉ chứa đựng hai mà thậm chí có thể nhiều hơn nữa tình yêu. Chỉ có điều mỗi tình yêu là một thời điểm khác nhau. Nếu ai nói một lúc có thể yêu hai người thì thật sự người ấy chẳng yêu ai cả, chỉ yêu chính bản thân mình.
- Vậy thì con đã hiểu hiện bây giờ con đang yêu ai. Nhưng liệu anh ta có yêu con hay không?
- Điều này con phải tự cảm nhận được chứ? Con là Trái Tim kia mà.

- Con... không biết! Vì anh ta không bao giờ nói điều gì hết. anh ấy cũng đang có một tình yêu bên cạnh. Con chỉ biết con nhớ abg ta rất nhiều và con cũng không thể nói lên điều gì cả, vì con cũng có một tình yêu bên cạnh.
Trái Tim cúi gầm mặt khi nói lên điều này
- Ôi trời ơi! Con gái ta sao mà rắc rối thế? Sao con không nói cho anh ta biết là con đang yêu?
- Con không dám chắc đó có phải là tình yêu hay không? Và nếu phải thì có thể chỉ là tình yêu đơn phương từ phía con thì sao? Nói ra rồi chắc gì con được đáp lại không?
- Sẽ rất đau khi con yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi con yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm nói cho người đó biết con yêu như thế nào?
- Thế còn tình yêu trước kia của Trái Tim thì sao? Tình yêu ấy không có lỗi gì? Trái Tim không thể quay lưng với người ta như thế được. Đừng để bạn phải uống nước suối Ăn Năn suốt đời.
Lý Trí lên tiếng
Trái Tim thở dài, ngồi rủ xuống như không còn sức sống:
- Con không thể nói thưa ngài! Cũng có thể tình yêu ấy chưa đủ mạnh để con phải nói với  anh ấy. Con không muốn mất đi những gì con đang có, và càng không muốn mất đi tình bạn với anh ta. Không muốn làm xáo trộn cuộc sống của anh ấy. Con chỉ mong anh ấy luôn được ăn bánh Hạnh Phúc của ngài
- Thế bây giờ con muốn ta làm gì cho con nào?
- Hãy cho con biết con phải làm thế nào để ngăn được nỗi nhớ đang dày vò con. Hay là con trốn tránh, không gặp anh ấy nữa?
- Trốn tránh chỉ làm tăng thêm nỗi nhớ mà thôi con gái ạ!
- Xin hãy giúp con! Chứ cứ tiếp tục như thế này con không chịu nổi.
Trái Tim khẩn thiết nài nỉ.
- Thôi được. Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó cả. Không ai có thể giúp con bằng chính bản thân con lúc này. Hãy lựa chọn và quyết định.
Nói rồi vị thần Tình Yêu phất tay ra phía trước. Cảnh vật hoàn toàn thay đổi, không còn là ngôi nhà thơm mùi bánh nướng Hạnh Phúc nữa mà thay vào đó là những con đường và Trái Tim đang đứng ở ngã ba đường. Không còn Lý Trí và Thần Tình yêu đứng bên cạnh, nàng bối rối quay tứ phía nhìn.
Bỗng có tiếng nói của thần Tình Yêu vang vọng:
- Trước mặt con là ba con đường, khi con đặt chân lên con đường nào thì con phải chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn đó của mình và phải đi hết con đường đó dù gặp bất cứ chuyện gì, vì đó là đường một chiều. Chiếc cổng kẽm gai nhọn đâm tua tủa sẽ đóng và con không thể nào quay lại được.
Trái Tim có vẻ hoang mang, nàng cứ quay nhìn những con đường thẳng tấp phía trước mặt.
Giọng vị thần lại vang lên tiếp tục
- Con đường thứ nhất là con đường Hoa Hồng, con đường này chính là con đường trước kia con từng đi. Nơi đó có tình yêu của con sẳn sàng cùng con vượt qua những dòng sông Khó Khăn, leo qua những ngọn núi Thăng Trầm, uống chung dòng nước suối Vui Buồn và cùng ăn chiếc bánh Hạnh Phúc.
- Con đường thứ hai là con đường Mạo Hiểm...
- Tại sao con đường này cứ mờ mờ ảo ảo, con không nhìn thấy rõ gì hết
Trái Tim cắt lời.
- Ấy chính là do khói Si Mê bao phủ, vì bản thân con còn chưa xác định được tình yêu của mình với người này. Có thể anh ấy sẽ đứng trên còn đường này để chờ con, cùng con đi tiếp và vượt qua tất cả để có được chiếc bánh Hạnh Phúc, hoặc cững có thể là không. Phải do tự con cảm nhận và lựa chọn lấy.
- Vậy còn con đường thứ ba?
- Con đường thứ ba mang tên Cô Đơn. Khi con bước chân vào con đường này, nghĩa là chỉ một mình con vượt núi, vượt sông vượt suối và chỉ được ăn bánh Đắng Cay của Thần Đau Khổ. Khi hai con đường kia không còn lối cho con bước. Thì con phải đi trên con đường này thôi.
Trái Tim bước tới con đường Mạo Hiểm theo tiếng gọi và nỗi nhớ nhung bấy lâu, nhìn Khói Si Mê cứ bay là là tạo nên một con đường mờ ảo. Nàng không biết anh ấy có chờ nàng phía trước hay không, nhón chân lên, cố căng mắt để nhìn xuyên qua lớp khói dày đặc đó, nhưng vô ích. Nàng nghe tiếng Lý Trí nhắc nhở:
- Đừng phá vỡ những gì bạn đang có, con đường này không dành cho bạn. Có thể anh ta  cũng yêu bạn nhưng Lý Trí của Anh ấy sẽ lên tiếng ngăn không cho Trái Tim Anh ấy đến gần bạn. Vì hai người gặp nhau quá muộn khi bên cạnh mỗi người đều có tình yêu riêng. Nếu thật lòng anh ấy yêu bạn, con đường này sẽ không mờ ảo như thế kia đâu.

Trái Tim bé nhỏ đan hai bàn tay vào nhau, phân vân. Có lẽ Lý Trí nói đúng. Con đường này không dành cho nàng và tình yêu của nàng vẫn đợi bên con đường Hoa Hồng. Không có lý do gì để làm tổn thương tình yêu ấy. Và không có nàng, anh  ấy vẫn còn tình yêu khác đang chờ đợi mà.
Nàng quay người lại chuẩn bị bước chân vào con đường Hoa Hồng, đầu vẫn ngoáy lại nhìn con đường Mạo Hiểm lần nữa "Tạm biệt tình yêu như đóa hoa Bồ Công Anh của tôi, chúc hạnh phúc". Nói rồi Trái Tim bé nhỏ mạnh dạn bước tới nhưng
"Sầm"
Cánh cổng gai kẽm nhọn đâm tua tủa đóng lại một cách mạnh mẽ và dứt khoát
Nàng ngơ ngác "Tại sao như thế?"
- Con đường Hoa Hồng chỉ dành cho hai trái tim chân thật nghĩ về nhau. Trái Tim con chưa thật sự nghĩ về một người. Con cần liều thuốc Thời Gian để lựa chọn một tình yêu chân thật cho mình.
- vậy có nghĩa là chỉ còn lại một con đường duy nhất để con đi. Con sợ một mình, con không thích cô đơn... xin ngài!
- Khi một cánh cổng Hoa Hồng đóng lại, một cánh cổng khác sẽ mở ra. Sao con cứ đứng ngắm mãi cánh cổng đóng để rồi không nhìn thấy cánh cổng khác đang mở. Con hãy cứ đi trên con đường còn lại, nếu như có trái tim nào yêu con chân thật, trái tim ấy sẽ đến chạm tay vào cánh cổng gai kẽm nhọn kia, lập tức cánh cổng sẽ hóa thành cổng Hoa Hồng. Và đó chính là tình yêu đích thực của con.
Trái Tim nhắm mắt bước trên con đường Cô Đơn và gửi lời nhắn cùng Lý Trí "Hãy nói với tình yêu của mình chờ mình uống hết liều thuốc Thời Gian"
Con đường Cô Đơn không một bóng cây, không một tiếng chim hót, lạnh lẽo, tĩnh mịch...
Vị Thần Đau Khổ đón nàng ở đầu đường với nụ cười thân thiện:
- Đã lâu rồi con không ăn bánh Cay Đắng. Hãy ăn đi để llấy sức đi tiếp đoạn đường phía trước. Có ăn bánh Cay Đắng con mới hiểu hết ý nghĩa và cảm nhận được trọn vẹn hương vị ngọt ngào của bánh Hạnh Phúc. Con gái ạ!
Nàng đón nhận chiếc bánh và từ từ đưa lên miệng
Cổ họng khô khốc vì đắng, vị cay xộc lên mũi làm nước mắt nàng rơi, rồi lại phải uống hết liều thuốc Thời Gian trong cái chén không đáy kia. Không biết phải như thế này đến bao giờ, nhưng nàng hy vọng một ngày tình yêu đích thực sẽ đến chạm tay vào cánh cổng gai kẽm nhọn để dắt nàng đến con đường Hoa Hồng cùng thưởng thức chiếc bánh Hạnh Phúc. Nàng mỉm cười cố ăn hết phần bánh Cay Đắng còn lại. Nước mắt vẫn cứ rơi.Cuộc hành trình dài đang đợi nàng phía trước
"Cố lên bạn thân, mình luôn bên cạnh bạn" Tiếng Lý Trí hòa lẫn tiếng gió, vang vang....

Gió bấc dưới gối


... rồi cũng tìm được cho mình một vị trí nhất định trong cuộc đời này, khi đứng vững được trong cái đô hội Sài Gòn mà guồng quay thì ối a là gấp gáp và khắc nghiệt. Kể ra thì tội, mà tội lớn hơn khi không thể nói ra những điều nhỏ bé ấy. Mỗi lúc đọc bài thơ viết trên đám mây hành khất của Trịnh Sơn, lại nhớ mẹ, nhớ quê điên đảo.

Trốn đến mấy sự thành thật của một đứa con gái xa nhà thì quanh quẩn nhìn xung quanh vẫn thấy mình ở đâu đó. Leo lét thôi! Từ lâu rồi, không thích ngồi trải mình ra trong những ký tự dài nữa, rút ngắn mình bằng cách gói ghém tất cả lại cho hết bộn bề.

Nhớ có một lần về thăm quê, mẹ bảo bà lão già vẫn hay gom hoa điệp vào buổi sáng sớm đã chết trong nhà đến tận ba ngày sau con cái mới biết. Chạnh lòng thương phận người. Cái tình thương được mẹ nuôi lớn nhiều còn hơn chừng ấy nữa. Dường như tóc mẹ bạc, da mẹ nhàu đi vì cuộc đời dữ dội lắm. Bạn bè nói về mẹ. Xã hội tôn vinh những người mẹ. Còn mình thì chưa làm gì hết! Ngay cả một cử chị thương yêu cũng tự cho mình cái quyền bớt xén.

Nhiều lúc không đủ thời gian để cho mình soi gương một chút. Có lẽ bởi thế mà quên đi những điều nhỏ nhắn còn nằm trong chiếc vỏ gối bà khâu cho. Chiều qua hai đứa con gái bảo nhau tặng quà gì cho mẹ? Tặng gì để mẹ đừng bảo lắm chuyện? Tặng gì để mẹ đừng bảo các cô khóc cười bằng trên tuổi tôi mà còn bày đặt? Tặng gì để mẹ đừng rấm rứt khóc với ba trong đêm này năm trước?...

Năm trước hai đứa nén để dưới gối mẹ tấm thiệp nhỏ. Mẹ không nói gì. Hai đứa hiểu. Mẹ hiểu. Vậy mà mẹ dựng ba dậy khoe tấm thiệp ấy. Thì ra khi những đứa con khóc cười hồn nhiên thế, niềm vui mẹ lại nở trên những ngây ngô con trẻ.
Chưa từng cất lời "Yêu mẹ"

... nhưng hiểu vì sao cho đến giờ này, ba vẫn cẩn thận để trong ví tấm hình của mẹ chụp năm 22 tuổi. Hiểu vì sao khi dự báo thời tiết nói rằng trời sắp có bão, ba phải vội vàng trở về với mẹ. Đã đủ lớn, đủ vị thế để nhận hoa từ tay người khác. Cũng đã đủ tự hào khi nhận lời chúc tụng của mọi người. Tự biết, điều đó là dành cho người đàn bà theo ba ngần ấy năm.

Không biết mùa này trời đã nồm làm buồn cơn gió bấc? Mẹ đã cặm cụi vào ra hong phơi áo quần cho em, cho ba?
Không biết cơn mưa phùn có làm cuộc dở dang khiến gối mẹ ẩm vì thương con xa xứ?
Không biết chiều muộn mẹ còn lầm lụi lên xuống cầu thang để ngó vào phòng con để trống?
Không biết mẹ còn trách giận những câu thơ bám diết đời con như một sự ám ảnh?

Gió bấc thường làm người ta cay sống mũi.
Gió bấc đừng lùa dưới gối mẹ nghe không?!
K.Lan 03/08/2012
Viết cho ký ức Mẹ

Những câu chuyện về vòng tròn khuyết

1- Câu chuyện về vòng tròn khuyết và mảnh ghép của mình

…..Ngày xửa ngày xưa…. 

………..tại một vương quốc xinh tươi nọ có một “vòng tròn”- gọi là “vòng tròn” nhưng nó không may mắn như những “vòng tròn” khác - “vòng tròn” có một phần bị khuyết.

Tuy nó cũng có thể lăn đi như những “vòng tròn may mắn” khác nhưng khi lăn đến chỗ khuyết thì chính chỗ khuyết ấy lại làm cho nó đau…… thế là “vòng tròn” quyết định phải đi tìm lại “mảnh ghép” của mình để gắn vào chỗ khuyết ấy và “vòng tròn” bắt đầu lăn đi tìm “mảnh ghép” của mình……. …………Ngày lại qua ngày,…… “vòng tròn” vẫn cứ lăn…..

Một ngày nọ “vòng tròn” gặp được một “mảnh ghép” trông cũng xinh xắn… và “mảnh ghép” đã nói với “vòng tròn” – mình chính là “mảnh ghép” mà cậu đang tìm đấy, thế nhưng “vòng tròn” lại không thích “mảnh ghép” ấy, “vòng tròn” cũng không biết vì sao “vòng tròn” lại không thích, cũng có thể vì “vòng tròn” nghĩ ta có thể tìm thấy một “mảnh ghép” vừa vặn hơn với mình nếu ta tiếp tục lăn đi tìm, thế là vòng tròn lại tiếp tục lăn đi,….

Trên đường đi của mình “vòng tròn” cũng gặp nhiều “mảnh ghép” khác nhưng khi gắn thử vào thì lại cảm thấy không vừa vặn đành lăn đi tiếp, lăn đi mãi, đi mãi……… và cũng đến một ngày….. một ngày mà đến giờ “vòng tròn” vẫn còn nhớ, “vòng tròn” tìm thấy trên con đường của mình môt “mảnh ghép” mà “vòng tròn” thật sự thích và nghĩ là sẽ vừa vặn với mình…… lúc này “vòng tròn” lại có suy nghĩ hay là ta lăn đi nữa biết đâu sẽ gặp một “mảnh ghép” khác lại thích hợp hơn...
Nhưng rồi “vòng tròn” vẫn không tìm thấy “mảnh ghép” nào hoàn hảo hơn ngoài “mảnh ghép” vừa tìm thấy và “vòng tròn” đã quyết định không lăn đi nữa, nhưng… dường như giống với suy nghĩ của “vòng tròn” trước kia, “mảnh ghép” nghĩ mình cũng sẽ gặp được một “vòng tròn” khác vừa vặn hơn, tốt hơn hiện tại và những suy nghĩ ấy của “mảnh ghép” là hoàn toàn có thể…… Dù cảm nhận được như thế, nhưng…. “vòng tròn” vẫn tìm cách để gắn “mảnh ghép” ấy vào cho bằng được. “Vòng tròn” bắt đầu sung sướng vì mình đã được trở lại lành lặn khi gắn mảnh ghép ấy vào và có thể lăn đi một cách nhanh hơn, vui hơn…… ……….

Thời gian lại vô tình trôi đi….trôi đi…… và…. “vòng tròn” dường như bắt đầu nhận ra một điều ….dường như “mảnh ghép” ấy không thuộc về “vòng tròn” vì….nhiều khi “vòng tròn” cảm thấy giữa “vòng tròn” và “mảnh ghép” có một vách ngăn vô hình quá lớn và dường như “mảnh ghép” ấy muốn tìm kiếm một “vòng tròn” khác vừa vặn hơn, hoàn hảo hơn……!!! ………từ đầu “vòng tròn” đã cảm nhận được điều này nhưng “vòng tròn” vẫn muốn giành “mảnh ghép” ấy về phía mình vì “vòng tròn” luôn nghĩ đây sẽ là “mảnh ghép” cuối cùng và vừa vặn nhất với mình,…

Từ khi có được “mảnh ghép” ấy “vòng tròn” bắt đầu vẽ nên một bầu trời đầy những vì sao sáng và được bên cạnh “mảnh ghép” lăn đi khắp chân trời, cùng nhau tận hưởng những niềm vui, chia sẽ cùng nhau những nỗi đau khi lăn trên những con đường đường đầy sỏi đá, sẵn sàng che chỡ hay làm bất cứ điều gì mà “mảnh ghép” yêu thích vì đối với “vòng tròn” chỉ cần thấy “mảnh ghép” được vui khi lăn cùng “vòng tròn” thì “vòng tròn” đã hạnh phúc rồi ……

Nhưng thực tế lại không như “vòng tròn” hằng mơ ước-luôn mong ước đem lại niềm vui, hạnh phúc…. cho “mảnh ghép”…….. nhưng dường như “mảnh ghép” kia không mơ một giấc mơ giống như “vòng tròn” ……… “vòng tròn” không muốn để mất “mảnh ghép”, nhưng “vòng tròn” cũng không thể giữ lại bên mình, vì “vòng tròn” nghĩ nếu được nhìn thấy “mảnh ghép” vui khi “mảnh ghép” tìm thấy được một “vòng tròn” vừa vặn hơn với mình thì ….“vòng tròn” cũng cảm thấy an ủi rồi vì ít ra “mảnh ghép” cũng đã tìm được “vòng tròn” thích hợp hơn, vừa vặn hơn với mình………….

Thế là cuối cùng “vòng tròn” đã phải rời xa “mảnh ghép” yêu dấu của mình để rồi tiếp tục lăn đi…….nhưng lúc nào “vòng tròn” cũng nghĩ về “mảnh ghép” và luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với “mảnh ghép” ấy……….
Thời gian lại vô tình cứ trôi, trôi đi mãi và “vòng tròn” vẫn âm thầm lặng lẽ lăn đi, lăn đi……. đi mãi …đi mãi…..

===============================

2- Câu chuyện về vòng tròn hoàn hảo :

Ngày xửa ngày xưa có một vòng tròn. Nó rất tự hào về thân hình tròn trịa của mình. 
Nhưng một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất hết một góc. 
 
Vòng tròn buồn bực lăn đi tìm phần bị mất. Vì khiếm khuyết như thế nên nó lăn hết sức chậm chạp. 
Trong lúc lăn như vậy, vòng tròn khen ngợi những cây hoa dại đang khoe sắc thắm ven đường.
 
Nó chuyện trò cùng những côn trùng.
Nó thưởng thức những tia nắng ban mai ấm áp.  
Trên đường tìm kiếm vòng tròn gặp rất nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa khít với mình.
Nó tiếp tục hành trình tìm kiếm, cuối cùng nó cũng tìm được một mảnh vừa khít với mình. 
 
Nó gắn vào và bắt đầu lăn đi như một vòng tròn hoàn hảo trước kia...Nhưng, ơ kìa! Sao nó lăn nhanh đến thế!
 
Tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió....
Vì lăn quá nhanh nên vòng tròn không nhận ra được vẻ đẹp của vạn vật xung quanh nó. Không hài lòng như thế, vòng tròn dừng lại, đặt mảnh vỡ trở lại bên đường và chầm chậm lăn đi.
Con người thường rất kỳ lạ là khi mất mát một cái gì đó chúng ta mới nhận ra mình hoàn hảo. Hãy biết chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân, xem chúng là một phần không thế thiếu của con người. Khi chúng ta đủ rộng lượng để chia sẻ hạnh phúc cùng người khác, đủ dũng cảm để tha thứ, đủ tình cảm để yêu thương,...thì khi ấy chúng ta đạt được sự hoàn hảo mà những người khác không có được!

Mary Pickfork - Linh Anh (dịch)

Bài học về sự giàu nghèo

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy nhưng người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng. " Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những người có cuộc sống cơ cực hơn mình" - người cha nghĩ đó là bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.

    Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây, họ lại trở về nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười: "Chuyến đi như thế nào hả con?"

    - Thật tuyệt vời bố a.
    - Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy
    - Ô, vâng.
    - Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này?
    Đứa bé không ngần ngại:
    - Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài. Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn họ có những người bạn láng giềng che chở cho nhau...

Giá trị của nghịch cảnh

    Những nông dân ở miền Nam Alabama đã quen trồng chỉ mỗi một thứ là cây bông ( dùng để se chỉ, dệt vải)

    Một năm kia, những con sâu bọ đã tàn phá cả vùng. Năm sau những người nông dân đem nhà cửa của họ đi cầm cố để có tiền và lại tiếp tục trồng cây bông, hy vọng vào một kỳ gặt hái tốt đẹp. Thế nhưng khi những cây bông bắt đầu mọc, những con sâu bọ đó lại đến và phá sạch hầu hết các cánh đồng.

   Một số ít những người "sống sót" qua 2 năm đó đã quyết định trồng thử một thứ mà trước đây họ chưa bao giờ trồng - Cây đậu phộng. Và kết quả là cây đậu phộng của họ nhanh chóng được thị trường ưa chuộng, đến nỗi lợi tức của năm đó đủ để họ trả hết nợ của 2 năm trước. Kể từ đó họ trồng đậu phộng và rất phát đạt.

    Và rồi bạn biết những người nông dân đó làm gì không ? Họ trích một phần trong tài sản to lớn của mình để dựng một đài kỷ niệm ngay giữa trung tâm thành phố để ghi công " những con sâu bọ". Bởi nếu không vì những con sâu đó họ sẽ không bao giờ khám phá ra đậu phộng. Họ sẽ mãi mãi đủ ăn với nghề trồng cây bông từ thế hệ này qua thế hệ khác.

    Chúng ta thường than oán mỗi khi rơi vào nghịch cảnh. Thế nhưng nghịch cảnh đều có giá trị của nó. và nếu chúng ta không bỏ cuộc, không đầu hàng, ngược lại nếu chúng ta coi đó như là những cơ hội để phấn đấu vươn lên, chắc chắn chúng ta sẽ khám phá được những giá trị quí báo.

Quốc Khôi ( theo Internet)

Cửa sổ trái tim

   "Hai người đàn ông nằm chung một phòng bệnh...Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày một giờ, còn người kia phải nằm liệt giường. Một giờ duy nhất trong ngày đó, người đàn ông thứ nhất nhìn qua cửa sổ ngay tầm mắt mình và kể cho người bạn cùng phòng nghe những gì mình thấy được và người bạn cảm nhận thế giới ấy qua lời kể....

    Một tháng sau, người đàn ông kể chuyện qua đời. Người còn lại xin chuyển đến chiếc giường cạnh cửa sổ. Một chiều, ông cố gắng ngồi dậy để nhìn ra ngoài. Phía sau cửa sổ là một bức tường xám xịt. Ông chợt hiểu những câu chuyện nghe được chính là tặng phẩm của người bạn dành cho những tháng ngày hiu quạnh của ông...Khoảng trống xám xịt ấy đã được người bạn dùng trái tim để tô điểm thành bức tranh sinh động ngập tràn hạnh phúc...".

    Câu chuyện nhỏ này trong tập sách Chicken soup for soul làm tôi nhớ lại bức tranh của nhà danh họa Nhật Bản được trưng bày trong Bảo tàng Mỹ thuật cách đây vài năm: một bức tranh không có bất kỳ chi tiết nào, chỉ là một màu trắng nguyên sơ với tên gọi "Cửa sổ". Lúc ấy nó hiện hữu giữa phòng tranh ngập tràn sắc màu như một sự lạc lõng. Mãi đến giờ tôi mới hiểu, đó là cuộc sống...

     Cuộc sống không chỉ là những gì ta nhìn thấy mà còn cả những giá trị ta cảm nhận bằng trái tim và tâm hồn. Khi tôi và bạn đứng trước một khoảng lặng tưởng như chán ngắt, một bức tranh tưởng như không hương sắc, hãy lắng lòng mình lại và ta sẽ tìm thấy màu sắc thật sự của cuộc sống: màu của bình yên và hạnh phúc.

(st)