Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc kỷ niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Tôi hứa...tôi sẽ lại yêu...


Ai cũng có quyền thất hứa - nói dối - thay đổi - và quên đi ..

Chỉ có điều là người ta có sử dụng quyền đó hay không mà thôi
Hãy yên tâm nhé ..
- A hứa .. A sẽ lại yêu....
Vào một ngày nào đó .. không phải hôm nay : )

A cần thời gian.....
Để yêu chính bản thân mình trước đã
Để cho cả con người A chấp nhận được
Đôi tay này sẽ không níu
Đôi mắt này không ngóng chờ
Đôi môi này thôi mấp máy gọi tên
Và ..Đôi chân sẽ tiếp tục bước : )



Tập cho bản thân A thật mạnh mẽ
Mạnh mẽ đến mức ..
Khi xem bất cứ bộ phim buồn nào......................................................
Khi nghe bất cứ bài hát nào................................................................
Khi đi trên bất cứ đoạn đường nào......................................................
Khi nhìn thấy bất cứ hình ảnh nào.......................................................
Khi chạm tới bất cứ kí ức nào................................................................
..
Nước mắt cũng không dễ dàng lăn dài trên má A như trước nữa
Đến mức mà .. dẫu muốn khóc cũng không khóc được : )


Người ta vẫn hay nói :
- Nếu bạn thực sự muốn quên đi một người - 1 tình yêu .. Vậy thì đừng nghe những bản tình ca buồn, đừng ngồi 1 mình suy nghĩ, đừng nuôi hy vọng quay trở lại, đừng bao giờ cho rằng 1 ai đó có thể là tất cả của bạn. Sự thực không có ai là của ai và vì thế không có ai là tất cả của ai được.

Thế giới ngoài kia còn rất rất nhiều điều tuyệt vời mà ta chưa trải nghiệm ..Hãy bước sang 1 thế giới mới và sống từng ngày, trải nghiệm từng điều bên cạnh những người thân yêu vẫn còn đang ở bên cạnh ta
Đó cũng là HẠNH PHÚC.

Đã từng có một thời gian tôi onl rất nhiều
Chỉ để chờ ............................................
Chờ được cái nick ấy sáng đèn lên
tôi cũng chỉ im lặng nhìn : )
và nhìn mà thôi....:(
Tôi không có đủ can đảm kich đúp chuột mở cửa sổ chat vs chủ nhân cái nick ấy
Chẳng bao giờ đủ can đảm làm điều đó
Tôi âm thầm thỏa thuận vs mình
Thêm đúng một ngày nữa thôi rồi mình sẽ del cái nick ấy "
Biết bao nhiêu lần " Thêm một ngày .. " như thế qua đi
Cuối cùng tôi cũng từ bỏ ...
Chẳng biết từ lúc nào
  • cái nick ấy không còn tồn tại trong list bạn của tôi
  • và tôi cũng thôi không còn chờ đợi nó sáng nữa ..
..
Có lẽ vì tôi đã hứa vs một người

- A hứa .. A sẽ lại yêu .. ( cười )

Gửi em ở nơi thiên đường

Chiếc ô tô đã kéo em đi. Anh bàng hoàng chạy đến, ghì chặt lấy em và gào thét...


Gửi em nơi thiên đường
Anh đau đớn khi phải chứng kiến tận mắt người yêu của mình đi xa mãi mãi... (Ảnh minh họa)


Có lẽ chưa bao giờ anh phải trải qua một mùa đông dài và cô quạnh đến như vậy bởi mùa đông năm nay không còn em bên cạnh anh nữa. Hà Nội đã bước vào xuân rồi em ạ, mùa của cây trái đâm chồi nảy lộc, mùa của sự sống tràn trề. Anh cũng vậy, sức sống bắt đầu dần trỗi dậy trong anh. Ngoài trời mưa phùn không ngớt, câu nói của ai đó lại chợt hiện về trong suy nghĩ của anh. “Em ghét mưa lắm anh à”, anh hỏi "Tại sao em lại ghét mưa như vậy?" thì em nói “Mưa là nỗi buồn là những giọt nước mắt của những người đang yêu”, anh tự nhủ lòng mình rằng sẽ không bao giờ làm em buồn để những cơn mưa kia không có những giọt nước mắt của em.

Em còn nhớ không, mùa xuân năm nay là tròn 4 năm mình yêu nhau rồi đấy, một viễn cảnh về tương lai đã được vẽ ra sau khi cả hai đứa ra trường. Chẳng ai trong chúng ta nghĩ là mình lại xa nhau như vậy, đến bây giờ anh vẫn không dám tin vào điều đó, vết thương lòng trong anh không biết bao giờ có thể lành lại được, những ký ức cứ ùa về trong anh. Anh nhớ mỗi buổi tối khi anh đi học thêm về là anh lại nhắn tin cho em, mỗi ngày đều như vậy anh hỏi xem em đã ăn cơm chưa, em đang làm gì và ngày hôm nay em có nghĩ đến anh nhiều không? Và lần nào cũng vậy, em sẽ nhắn tin lại “Là em ăn rồi, hôm nay em chẳng nhớ anh tẹo nào vì em ghét anh lắm, bây giờ mới chịu nhắn tin cho em. Em vừa học bài xong, em đang đọc tin tức trên HieuBio” và tất nhiên Bạn trẻ cuộc sống là mục mà em thích nhất. Hễ hôm nay có tin gì hay là em lại bắt anh mở máy tính online bằng được để lắng nghe em kể hay tâm sự những câu chuyện trên đó, anh hỏi sao em hay đọc mục đó vậy thì em hồn nhiên trả lời “Em đọc xem có bao giờ anh viết thư tình cho em trên này không?”. Lúc đó, anh chỉ biết cười.... Đọc phải câu chuyện nào buồn là y như rằng em lại khóc thút thít và nũng nịu đòi anh kể chuyện cười cho nghe rồi mới chịu đi ngủ. Cứ vậy mà chẳng biết tự bao giờ anh lại mê mục Bạn trẻ cuộc sống giống em.

Thời gian thấm thoát đã ba năm trôi đi kể từ khi mình còn học lớp 12. Có tình yêu nào mà bình lặng tươi đẹp mãi được đâu? Để rồi chuyện gì đến nó cũng đã đến... 3 năm yêu nhau đầy hạnh phúc dường như những ưu điểm và hòa hợp về tâm hồn từ hai đứa đã dần dần hết mà thay vào đó là những mâu thuẫn gay gắt bắt đầu xảy ra, nhất là kể từ khi anh vô tình đọc được những tin nhắn quan tâm của em từ cậu bạn học cùng cấp 3. Anh đã hỏi em thì em nói “Không có gì với người ta và nói sẽ cắt đứt liên lạc”, anh đã tin em nhưng niềm tin ấy chẳng được bao lâu thì anh lại được thấy nhưng tin nhắn như vậy ở điện thoại em một lần nữa. Đầu óc anh bắt đầu choáng váng... anh quay lưng bước đi và không biết đằng sau lưng anh, em đang cảm thấy như thế nào nhưng em vẫn đứng đó và có lẽ em đã biết điều gì xảy ra.

Gửi em nơi thiên đường, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, nuoc mat, ban tre cuoc song, tinh yeu, chia tay, hanh phuc, em ra di, nho em, yeu em, noi dau, ky niem
Vết thương lòng trong anh không biết bao giờ có thể lành lại được (Ảnh minh họa)


Sau lần gặp ấy là một sự im lặng giữa hai người, im lặng đến ghê gớm, cảm giác ấy thật sợ hãi bởi những câu hỏi luôn hiện ra trong tâm trí anh rằng, chúng mình đã hết thật sao? Vậy là mình đã xa nhau, đã chia tay nhau thật sao? Nỗi đau ấy cứ gặm nhấm trong anh từng ngày...

Từng ngày của kỳ nghỉ hè anh mong điện thoại chờ đợi những lời giải thích từ em trong tuyệt vọng, anh nói mình sẽ không bao giờ khóc vì tình yêu nhưng những thay đổi này sao lại khó khăn với anh đến thế! Kết thúc kỳ nghỉ hè cũng là lúc anh chuẩn bị lên Hà Nội nhập học, anh bất ngờ nhận được tin nhắn từ em, em muốn gặp anh nói chuyện trước khi mình ra bến xe.

Hôm đó em đứng đợi anh ở gần nhà, khi nhìn thấy em, trông em đã tiều tụy đi nhiều, anh đã cố gắng để không thốt lên những lời tận sâu đáy lòng mình rằng, anh rất nhớ em. Em nói “Tại sao hôm đó anh lại đọc tin nhắn của em, anh không tin em". Anh đáp “Nếu em không đánh mất lòng tin ở anh một lần thì anh sẽ không làm vậy”, em nói thời gian đó anh và em xảy ra nhiều mâu thuẫn em muốn anh ghen chứ em chẳng có ý gì với người đó cả. Anh đã im lặng, em nói “nếu anh không tin em thì mình chia tay đi”. Anh chết đứng người, tim anh như ngừng đập không thể thốt lên lời. Anh cứ nghĩ gặp em sẽ nghe được những lời giải thích mà anh muốn nghe vậy mà em lại buông những lời nói như sét đánh bên tai vậy.

Lời chia tay thật dễ nói vậy sao em? Anh chỉ biết đứng nhìn theo em đi xa dần theo con đường ấy, bất chợt chiếc ô tô khuất sau dãy nhà của ngã ba lao tới, anh giật mình nhưng chỉ kịp nhìn, nó diễn ra quá nhanh, anh đứng đó trong bất lực và tuyệt vọng.

Chiếc xe kéo em đi một đoạn rồi mới dừng lại được, anh chạy đến bên em, ghì chặt em gào thét, gọi em nhưng đã quá muộn... Giá như lúc ấy anh không để em đi, giá như lúc ấy anh chạy theo và ôm em lại thì giờ đây anh không đau khổ như thế này!

Sự sợ hãi và cảnh tượng về tai nạn đó luôn hiện ra trước mắt anh, nỗi ám ảnh ấy có lẽ cả đời này anh không bao giờ quên được. Đám tang của em đầy nước mắt, anh đã khóc trong vô vọng... Người con trai ấy cũng có mặt, cậu ấy đến bên anh và nói “Tôi chỉ đơn phương đi ngang cuộc đời cô ấy, cậu mới chính là người mà cô ấy yêu thực sự, đừng quá đau buồn nữa”. Tim anh lại nhói lên một lần nữa dù đã quá muộn, ông trời đã bắt anh phải chứng kiến cảnh tượng ấy để anh phải đau khổ, dày vò tâm trí mình như một sự trả giá.

Ngày tháng trôi đi, tâm hồn anh héo úa tàn tạ như những chiếc lá mùa đông, ảm đạm như những cơn mưa xuân rả rích. Hàng đêm anh ngồi bên chiếc máy tính đọc những dòng tâm sự của mọi người, anh lại nghĩ đến em. Mưa xuân không biết bao giờ tạnh, nỗi đau này không biết bao giờ nguôi... Ngoài kia những cơn mưa không biết có còn nỗi buồn hay những giọt nước mắt của em không? Và anh đã quyết định viết những tâm sự này lên Bạn trẻ cuộc sống như một món quà dành tặng riêng cho em. Ở nơi thiên đường không biết em còn giữ những thói quen cũ không, có còn thích đọc được bức thư tình anh sẽ viết cho em hay không?

Ở nơi đó, nếu em thấy được anh đang sống như thế nào... thì hãy cầu chúc cho anh luôn được bình yên em nhé!

Anh mãi yêu em!


Thành Phạm 24H

Những suy nghĩ của Đôi mắt.!



Suy nghĩ của Đôi mắt.!
.


THƯ VIỆN:
Cứ năm phút một lần hai đôi mắt ấy lại chạm nhau, chạm nhau trong sự tình cờ “cố ý”, dường như họ phải nhìn thấy nhau trong vài giây như vậy thì họ mới có thể ổn định lại việc học , có lẽ họ đang thiếu vắng đi một điều gì đó ở nhau .Họ phải tìm, mà không họ cần phải tìm ra để sống, để thở trong vài giây như vậy. Tọa độ để họ nhìn thấy nhau chỉ cách nhau một dãy bàn , nhưng lần nào họ cũng cảm thấy xa xôi khi trong đầu họ luôn nghĩ “Tại sao không lại gần đây ngồi với em ?” và “Anh có thể lại ngồi gần em đúng không ?” Nói và bước đi .!!
Nhưng không ! Suy nghĩ và hành động của họ khác hoàn toàn nhau, vẫn như vậy chàng trại ở dãy bàn bốn và cô gái vẫn lặng lẽ ở dãy bàn số hai , cứ thế không khí im lặng xen lẫn những ánh mắt nhìn bối rối vẫn cứ thế diễn ra , vậy tại sao họ không đến ngồi bên nhau? Đừng hỏi tôi vì chính tôi cũng không biết tại sao nữa, đi mà hỏi họ thì mới biết được chứ !!!
ANH:
Anh cũng không thể hiểu được tại sao khi vô tình bắt gặp được ánh mắt của em nhìn anh chăm chú ngày hôm đó , anh bỗng cảm thấy mình bối rối , rồi từ đó anh tự hỏi mình ngày hôm đó và cả những ngày hôm sau nữa, tại sao em lại nhìn anh chăm chú đến như vậy? Anh có gì đặc biết sao ? Hay vì cách ăn mặc bụi bụi không giống ai này khiến em chú ý anh, chắc không phải đâu nhỉ? anh cũng là một chàng trai ít liên quan đến khái niệm “Hot boy” hay Cool boy” hay đơn giản anh không phải là một Mr.Right.Vậy thì tại sao em lại  nhìn anh nhiều như vậy và đôi khi còn mỉm cười với anh  khiến đôi lúc anh phải bối rối nhìn về chỗ khác
Em thật khó hiểu . mà anh cũng vậy. Anh thật khó hiểu? Tại sao anh không tặng lại em môt nụ cười như em đã tặng cho anh nhỉ ? Tại sao anh không thể lại ngồi gần bên em để làm quen và nói chuyện cùng em ? Em giận anh lắm phải không ? Vì anh nhút nhát quá đi mất , vì anh ………..!!!!!
EM:
Em cũng không biết nữa! em không biết tại sao nữa. Thật sự khi nhìn thấy anh cười  em bỗng thấy yêu đời hơn rất nhiều anh ạ ! có lẽ em bị say nắng mất rồi . Ôi\! cơn say nắng này kéo dài đến nỗi em không biết phải làm gì ngoài việc cầm “Dế” của mình lên để nhanh chóng thu gọn nụ cười của anh vào phía trong , để em mãi được nhìn thấy nó, nhưng chỉ được hai bức mà thôi , anh đã nhìn thấy rồi. Sao anh lại lảng tránh em , khi em nhìn anh và cười, anh ghét em rồi đúng không? vì em muốn được nhìn thấy anh cười thôi mà, em tưởng mình cho đi một nụ cười thì sẽ nhận lại được một nụ cười chứ? Hay em cười không đúng lúc nhỉ? Em thấy anh có vẻ căng thẳng  nên em muốn anh được thoải mái như chính anh đã giúp em giải tỏa được nỗi buồn khi em thấy được nụ cười của anh .
VẪN LÀ EM :
Nhìn anh kìa! Anh mệt à?! Sao nhìn căng thẳng thế kia, mệt mỏi lắm rồi thì phải! chắc đang đói bụng đây mà! Sao lúc nãy xuống căng-tin em bảo ngồi ăn cùng cho vui, anh lại lắc đầu và cười nhẹ, nhìn anh ăn có mỗi mẫu bánh mì nhỏ, uống vài ngậm nước thì lấy sức đâu mà học. Trời! sao lại nằm gục xuống bàn thế kia , em không biết là anh mệt hay buồn ngủ nữa , khó hiểu quá... ???
LÀ ANH :
Anh tỉnh giấc và thấy ở bên mình một suất cơm hộp cùng chai nước suối, anh ngõ như người nào đó đặt nhầm vị trí và quay sang hỏi  “Của ai đây”
“Mình không biết , của bạn kia đặt xuống chỗ cậu”
Ngón tay người đó chỉ về phía em , anh bất ngờ quá , em đang nhìn anh….anh….anh cười nhẹ , em vội vàng lấy tờ giấy che ngang mặt như giấu đi vẻ thẹn thùng của mình.Cảm ơn em nhé “Đôi mắt màu đen”
VẪN LÀ ANH THÔI:
Hôm nay em mặc áo trắng . màu trắng nữ sinh , em xõa tóc , nhìn em thật đẹp , nó đẹp đến mức anh không thể nào tập trung vào việc của mình  ngoài việc ngồi nhìn em , thật sự là như vậy, em cứ thế này nhé! cứ như ngày hôm nay anh thích nhìn em như vậy lắm .
ĐÔI MẮT MÀU ĐEN:
Sao hôm nay anh nhìn em nhiều vậy không biết? anh làm em bất ngờ khi đi về phía em  và đưa mẫu giấy có hình trái tim “Hôm nay em mắc áo trắng trông xinh lắm”, em thật sự vui lắm , vậy là anh có quan tâm đến em , anh không lạnh lùng và khó hiểu như em tưởng “Đôi mắt màu nâu à”
******
_Cậu là đồ đáng ghét cậu biết không? Tại sao cậu không tặng lại tớ môt nụ cười như tớ đã tặng cho cậu nhỉ? Tại sao cậu không thể lại ngồi gần bên tớ để làm quen và nói chuyện cùng tớ ?
_ Cậu giận tớ lắm phải không? Vì tớ….tớ!!
_Vì tớ nhút nhát quá đi mất…….Vì ………tớ….. tớ yêu cậu mất rồi “màu mắt đen” à!!!!


 {◕ ◡ ◕}


Những con đường chúng mình đã đến…

Ngày hôm nay không mưa… Em lang thang trên những con đường HN. Con đường bước chân em và anh đã đi qua. Có biết bao con đường, là có chừng ấy kỷ niệm. Em nhớ quay quắt những kỉ niệm ngày xưa, nhớ những con đường chúng mình đã đến…
Đường Nắng là con đường hàng ngày em và anh đã đi qua. Con đường ấy tràn ngập ánh nắng vàng rực rỡ, em ngồi sau xe anh, đưa tay hứng từng giọt nắng vàng, đó là con đường của mùa hạ, mùa thu, anh nhỉ?
Đường Ngỡ Ngàng là con đường anh cùng em đi vào một buổi tối mùa đông. Lần đầu tiên anh bảo em rằng giá như anh được quen em trước người ấy thì nhất định em sẽ không buồn như vậy, rồi anh bảo anh giống như Thuỷ Tinh mãi không lấy được Mị Nương chỉ bởi vua Hùng thiên vị với toàn sính lễ trên rừng... Em ngỡ ngàng, không hiểu…!
Đường Bối Rối là con đường anh đưa em đi mà không có đích đến. Rồi bất chợt trong một phút xao lòng, anh đặt lên má em nụ hôn nhè nhẹ. Em có cảm giác lạ, thật lạ len lỏi trong tâm hồn.. Có phải em thích anh?!
Đường Hoa là con đường em và anh dạo chơi khi HN sang Xuân. HN sang xuân, mặc những cây bàng phố Tràng Thi lá đỏ tơi bời, mặc cho những hàng cây hoa sữa phố Nguyễn Du đã thôi ướp hương hoa cho đêm HN, mặc cho gió rét những khuya đêm để ai đó ấm bàn tay những bắp ngô vừa nướng thơm lừng góc phố… HN vẫn đầy các loài hoa: hoa đào, hoa hồng, hoa cúc, hoa thược dược… và nhất là một bông hướng dương thật to, thật vàng anh dành để tặng em. Anh đã làm em bất ngờ đến hạnh phúc… Chao ôi, em nhớ!
Đường Tình Yêu là con đường em và anh đi giữa mùa Thu HN. Mùi cốm thoảng quyện với mùi lá sen ngào ngạt đến say lòng người. Anh mua cốm cho em và bảo: “Cốm và mùa thu, mùa thu và cốm quyện nhau như mối tình khăng khít, thủy chung”… Em thấy mình hạnh phúc!
Đường Mưa là con đường đúng ngày hôm nay của một năm về trước chúng mình cùng đi. Mưa! Trời mưa dầm dề, dai dẳng đến sốt ruột. Mưa ướt dầm mái tóc của anh và em. Những hạt mưa lấm tấm trên khuôn mặt, long lanh như ánh mắt anh đang rạng ngời. Anh cầm tay em, siết chặt, cái siết tay của sự đồng điệu và hạnh phúc. Thành phố lên đèn, mưa như nặng hạt hơn. Phố xá đẹp lên bởi sự lấp lóa cuả ánh đèn điện và màu mưa. Chúng mình đã dừng chân vào một quán nhỏ trong ngõ vắng. Ngắm thời khắc đang dần trôi theo từng giọt café đen tí tách. Em nhìn sâu vào mắt anh. Ngân ngấn nơi hàng mi hạt mưa (hay giọt lệ) ấm nóng….
Đường Lãng Quên là con đường em đi chơi cùng lũ bạn. Mải mê mà bỏ quên anh trong một thời gian dài. Con đường ấy thật buồn và em cảm thấy mình vô tâm quá.
Đường Giận Hờn là con đường mà bọn mình đi không có nhau. Khi cả hai ngồi đối diện mà không nói một lời. Anh thì vẫn quan tâm đến em, vẫn theo dõi con đường em đi mà không có anh, nhưng em không hề biết. Em nhớ...
Đường Tiếc Nuối là con đường mà em lang thang khi vừa nói lời chia tay. Em hẫng hụt nhưng em biết mình đúng đắn. Dù vậy, vẫn có gì nghẹn lại. Em vẫn tiếc nuối và hối hận. Một chút thôi. Nhưng một chút đủ cho tất cả. Em đã mất anh.
Đường Ước Mơ là con đường mà có lần anh hỏi em về tương lai. Con đường mà hai đứa sẽ đi cùng trên đó, nắm tay nhau bước về phía ánh sáng, hạnh phúc và tình yêu. Nhưng em lại chọn một ngã rẽ cho mình. Và con đường ấy chỉ là một khung hình ngược sáng với một ước mơ ngộ nghĩnh, mộng mơ.
Đường Chạy Trốn là con đường em đang đi, đang trốn chạy những ước mơ ngày nào. Là con đường hôm nay, con đường không có anh, không có ai của ngày xưa. Con đường mờ mịt và không nhìn thấy đích đến. Để một lúc nào đó em vô tình lướt qua đám đông hôm nay, thấy đôi tình nhân đang hạnh phúc trên một con đường, ước mơ âý lại bất chợt hiện về, len lỏi một cảm giác tiếc nuối và hụt hẫng....

Mỗi con đường đi qua.............
Mỗi cuộc vui đã có...........
Mỗi cuộc tình dẫu đẹp.......
Mỗi giấc mơ đêm qua..........
..............điểm cuối của chúng rồi cũng đến.......................

Nhưng con đường em đang đi, thấy chông chênh và mờ mịt quá. Không nhìn thấy đích đến, em không biết điểm cuối của nó ở nơi nào? Có phải em đang rơi vào khoảng không, để rồi cố gắng tìm xem có nơi nào dành cho em không. Lạc lối, u mê.... đó là hiện tại... Em chỉ muốn sống bằng ký ức, những ký ức về những kỷ niệm, những con đường.
Có biết bao con đường em đi qua, làm sao nhớ nổi, nhưng con đường nào có anh, em đều nhớ. Em cũng đang tự hỏi: có con đường nào anh anh nhớ đến em, con đường nào anh rời xa em, con đường nào anh vui, con đường nào anh buồn, con đường nào anh nhớ lại ngày xưa và kỉ niệm, con đường nào anh muốn trở lại ngày xưa.

Em nhớ một ai đó nói: “Nếu trong lòng trĩu nặng bởi mưa rơi, như nặng nề những nỗi đau không thể nào chia sẻ, sao không nhìn mưa và ước ao một ngày mới với những hạnh phúc không thể đoán trước". Bất giác em nghĩ: "Ta chẳng biết rồi những gì sẽ tới, cũng chẳng hay những mất mát vô cùng, ta chỉ muốn một bàn tay ấm áp, nắm nhẹ thôi nhưng đủ để tin yêu".

Nguyen Thuy Anh

Ngày mưa buồn



Không biết từ bao giờ mưa đã đem lại cho mình nhiều cảm xúc đến thế, những tâm tư, suy nghĩ khác lạ bỗng dưng xuất hiện, len lỏi trong tâm hồn khi ngồi ngắm những cơn mưa.

Hình như mưa gợi cho người ta nhiều nỗi buồn, dạo một vòng quanh blog của bạn bè, tràn ngập nỗi buồn mêng mang, vì mưa, vì sao những ngày nắng không về, hay vì cái gì khác nữa...

Nhớ lại ngày xưa cũng thích mưa, còn thích đi dạo dưới mưa, thấy như đã lâu lắm rồi, 1 năm, 2 năm, 3 năm hay mới gần đây thôi... Có những người nhớ đến nó, chỉ nhớ về những thói quen mang toàn màu sắc lãng mạn đó... hay nhớ về nó, như chính mình đã cười nhạo của một thời sao quá dễ rung động và nông nổi. Những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên nay lại trở về, nhắc thật nhiều những chuyện đã qua...

Mưa của tháng ngày qua có khác bây giờ không nhỉ?

Mưa của tuổi thơ chỉ nhớ là mưa trong bài tập làm văn, không nghĩ suy, không hoài niệm... Rồi mưa của năm tháng bắt đầu mơ mộng, biết buồn, biết nhớ, dù nỗi nhớ đôi khi không dành cho ai đặc biệt, chỉ là nhớ mà thôi... Tự nhiên nhớ lại những ngày tháng không âu lo, những ngày tháng còn ngồi trên giảng đường, nỗi buốn chỉ là nỗi buồn bè bạn. Nhớ những lúc trốn học theo lũ bạn đi chơi điện tử, hay chui vào một góc nào đó để nói chuyện phiếm, trêu đùa nhau và đơn giản nhất là những khi mấy thằng con trai tụ tập ngồi quán nước ở cổng trường. Hạnh phúc của mình lúc ấy giản dị làm sao mà đáng nhớ làm sao.Mọi thứ ùa về theo cơn mưa....

Nhớ cơn mưa phùn mùa đông giá lạnh, nhớ mưa xuân nhè nhẹ chỉ đủ làm ướt tóc, nhớ cơn mưa rào bất chợt của mùa hè oi ả... Hình như cơn mưa nào cũng gợi nỗi buồn. Không nhớ mưa mùa thu ,không biết là có mưa không nữa, mùa thu cũng đủ buồn man mác rồi...

Đã lâu không suy nghĩ thế này, đã lâu không muốn hoài niệm nhiều, không muốn buồn, không muốn nhớ, không muốn bận lòng vì bất cứ điều gì. Mình cứ tưởng rằng, thời gian, công việc, các mối quan hệ sẽ cuốn đi tất cả nhưng mình nhầm. Những khoảnh khắc, những năm tháng xưa cũ ấy lại hiện về một cách sống động trong tiềm thức nó. Nó nhớ tất cả...Chắc tại mưa.

Cũng đã rất lâu không viết nổi một lá thư, hay chỉ một dòng tâm sự tử tế rồi... Đã lâu không đọc và cũng không làm thơ, không viết nhật kí nữa. Cứ sợ quá để tâm về một cái gì đó, về một ai đó, sẽ lại phải thêm một nỗi buồn.

Ước lại một lần trở về ngày xưa, về những ngày mưa buồn nhè nhẹ, những ngày mưa của dòng sông kí ức, của những người đã đi qua và ở lại...

Ước lại một lần được cùng bạn bè đạp xe trên đường như ngày xưa, một lần lại được cùng nhau thâu đêm suốt sáng nằm bên nhau tâm sự... Lại 1 lần được buồn vui, mong nhớ mà không phải nghĩ suy xấu hổ, giấu kĩ cảm xúc của chính mình...

Ước lại là mình ngày ấy...

Ngày ấy... bây giờ... xin kí ức đừng để trôi theo thời gian, để mỗi ngày mưa về lại được sống lại ngày tháng cũ, cùng bạn bè cũ, những kỉ niệm cũ... Sắp vào mùa mưa rồi 

Nhớ bông cỏ lau

Anh đang mải suy nghĩ, bỗng một chiếc ô tô hào nhoáng, bóng lộn đậu bên vệ đường tuýt còi bíp bíp. Anh biết mùa cưới lại về trên quê anh.
Những cặp cô dâu, chú rể phố thị lặn lội đường xa về đây, tạo dáng thật lâu để có một bức ảnh ưng ý. Những cô gái tân thời ăn mặc rất model. Nhưng anh lại thấy cô thôn nữ quê anh đứng bên lau có duyên hơn nhiều!
 


Những ngày gió lạnh se se, nắng vàng nhẹ là thời điểm có rất nhiều người tới vùng ngoại ô quê anh để ngắm lau. Những đôi yêu nhau, những đám bạn, những gia đình nhưng cũng có cả những người đơn độc. Mọi người tới đây đều được ngắm vẻ đẹp viên mãn của những bông lau và hái cho mình ít nhất một bông làm kỉ niệm. Ai cũng đều bảo cánh đồng lau quê anh đẹp! Nhưng anh nghĩ họ đã lầm. Vì đó không phải là cánh đồng mà những con cò trắng la đà đo không xuể. Thực ra đó chỉ là khái niệm đúng với xưa kia thôi, giờ đây nó chỉ như một áng mây vắt qua trời.

Lau đẹp tự nhiên mà không phô trương, giản dị và hoang sơ, mênh mông ngút ngàn trùng điệp, là nơi ngụp lặn của những chú chim vừa rơi xuống từ tầng cao xanh.

 Anh thấy mình lúng túng khi gọi tên quy mô của nó. Gọi là vườn lau cũng không hẳn. Gọi là cánh đồng lau cũng không đúng. Anh tạm gọi đó là “triền lau”. Những khung rào gỗ đã bắt đầu len lỏi chia cắt triền lau quê anh thành nhiều mảng!

Có nhiều lúc anh ngồi hàng giờ trong cái gác xép nhỏ của mình ngắm nhìn triền lau. Những bông lau trắng mọc tràn lan khắp chốn, những bông lau đỏ khép mình bên tảng đá, những bông lau vàng lấp ló bên đường vắng. Lau chạy dọc ven biển; lau men lối lên núi; lau rải rác, len lỏi giữa các khu nhà cao tầng. Những bông lau phất phơ theo gió như chĩa ra mời mọc bàn tay nào tới hái mang đi.

Anh thích ngắm nhìn các cô dâu cầm bông lau làm hoa cưới. Lúc này anh muốn mình nhỏ dại là con nít, để hôm nay cưới con Tũn, ngày mai lại làm chú rể của con Sún giữa đồng lau ngút ngàn. Con Tũn mắng anh như nước xả vào mặt “Đồ bắt cá hai tay!”. Anh im lặng, còn tụi bạn của anh thì ra sức chọc: “Bắt cá hai tay mới bắt được cá chứ!”. Nó buồn bỏ đi chui vào một đám lau đỏ khóc hu hu. Ngoài này đám bạn anh vẫn hát hò bài ca đám cưới: “Cô dâu chú rể. Đội rế lên đầu. Khi đi qua cầu. Đánh rơi mất rế. Chú rể khóc nhè…”. Con Sún mặt đỏ bừng, cầm bó lau thỉnh thoảng ngó sang nhìn anh thẹn thùng. Anh thấy lòng thương con Tũn quá nhưng đành “lỡ bước sang ngang” dẫn con Sún về mái nhà lau của đám bạn “tinh quái” đã dựng sẵn. Ngày sau con Tũn được “một ông Tiên” có mái đầu cắm lau tua tủa và bộ râu trắng muốt cũng được làm bằng lau dẫn tới giả đò làm con của “vợ chồng anh”. Chuyện lại đâu vào đấy!

Anh ngồi xuống một bãi cỏ, hai tay vắt chéo đầu gối, phóng ánh nhìn ra xa ngút ngàn triền lau. Nhớ lại ngày xưa anh lại cười thầm. Con Tũn bảo anh, triền lau giống như chiếc khăn voan của nàng Tiên qua đây vội đánh rơi. Con Sún thì bảo, bông lau giống những chiếc lông áo mà nàng Mị Châu khi xưa bỏ lại.

Cuối thu anh hay dành cho mình nhiều buổi chiều thơ thẩn dọc dài những triền lau. Anh dừng lại trên một lô đất người ta đã xây gạch đỏ quạch xung quanh. Rồi đây không xa nữa giữa bãi lau hoang vu này sẽ mọc lên những ngôi nhà cao tầng san sát. Anh biết mùa lau sẽ không về trên quê anh nữa!

Xuyến Chi - Khánh Hồng

Mưa kỷ niệm



Tình yêu chúng ta cũng bạc như những cơn mưa mùa Hạ. Ào đến thật nhanh, mạnh mẽ, hào hứng, rồi tắt lịm. Ta chia tay nhau không một lời gửi gắm, chia sẻ, hay một sự quan tâm nhỏ nhặt cho đối phương.

Cả hai vội vàng chạy trốn, vội vàng né tránh thực tại. Ta tự nhốt mình vào vỏ ốc nhưng vẫn cố gắng lượm nhặt những thứ gì đó, nhỏ thôi nhưng buồn lắm.

Em nhớ anh. Nỗi nhớ cồn cào ấy có cả cánh phượng vĩ của tuổi sinh viên đầy hoa mộng. Nỗi nhớ ấp đầy những cơn mưa trong veo, những giọt nước mắt đầu đời người con gái. Em nhớ hơi thở của anh, nhớ ánh mắt nheo nheo khi anh nhìn em âu yếm, nhớ nụ hôn anh trao. Ôi! Nỗi nhớ mùa hạ. Sao nó cồn cào và bỏng rát đến thế?

Hôm nay trời lại mưa. Mưa quất mạnh bên hiên nhà hàng xóm. Em đứng tựa cửa nhìn những giọt pha lê của đất trời đang ào ào đổ xuống. Tiếng mưa đêm nay không còn giống đêm nào, không còn vòng tay anh ôm trọn em. Em day dứt với những thứ không tròn trịa. Em nhớ để rồi không dám quay đầu nhìn về quá khứ, không dám lục lọi kỷ niệm cho dù đó chỉ là những phút giây thảng qua trong cuộc sống vô cùng tất bật này.

Thế rồi có những cơn mưa mà ta không thể không dừng bước, mưa kỷ niệm lại ùa về trong những ngày lòng ta nổi bão. Anh có dám ngước mắt nhìn đêm với ánh mắt hoài niệm về em? Chắc có lẽ không gian riêng tư trong thế giới chật chội này khó chứa nổi một hình ảnh về em, về ngày xưa, về kỷ niệm, về những cơn mưa.

Tẩt cả bây giờ chỉ còn là quá khứ, một quá khứ không huy hoàng nhưng cũng đủ khiến người ta thèm khát khi nhớ về nó. Một quá khứ đậm những đắng cay, những giọt nước mắt nhưng cũng khiến người ta ao ước được quay trở về với nó.

Một quá khứ tràn đôi bàn tay những kỷ niệm đầu đời mà cái cảm giác trinh nguyên của nó chẳng có gì thay thế nổi, và tất cả chỉ còn lại cơn mưa mùa hạ, đau đáu một nỗi nhớ và xót xa về hoài niệm xưa.

Cầu Vồng, dantri.com.vn

Viết về mẹ

Con đã viết rất nhiều, viết rất rất nhiều, nhưng chưa một lần viết về mẹ, dù mẹ là người ở bên con nhiều nhất, lâu nhất và là người thật sự yêu thương con. Hôm nay con bỗng thấy rằng...


Ánh mắt mẹ đem bình an đến cho con. Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹ đang lặng lẽ ngắm ba bố con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật an toàn và ấm áp. Những khi con đi đâu về hoặc bắt đầu đi, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con. Những nẻo đường con đi qua luôn cõng trên lưng một đôi mắt, như một mảnh bùa bình an.



Đôi tay mẹ trói tâm hồn con. Những món ăn, những góc nhà, những công việc thường nhật linh tinh... gắn vào từng rãnh nhỏ trong khối óc của con. Con phát hiện ra mình có một thói quen so sánh rất hay là 'Xời ơi mẹ tao nấu món này ngon hơn nhiều', 'Tao chỉ thích ăn món abc của mẹ tao thôi, tao ghiền món đó' hoặc là 'kệ tao mẹ tao dạy tao làm zậy đó, cho nó sạch nó gọn' hoặc 'ở nhà mẹ con cũng hay làm zậy cho chị em con lắm', 'mẹ con làm khác hơn, mẹ con...' Con phát hiện rằng bất kì người phụ nữ nào con gặp con đều liên tưởng đến mẹ, bất kì sống ở nơi đâu thì nếp sống ở đó đều làm con nhớ mẹ.


Bước chân mẹ khiến con an tâm. Đôi bàn chân mẹ bằng không có vết lõm, khi bước đi trên sàn gạch bông luôn phát ra những tiếng 'chách chách', hôm nào cả buổi không nghe được âm thanh đó là thể nào con cũng phải đi ra hỏi bố một tiếng 'mẹ đi đâu mất rồi', hoặc là ở nhà ngoại chỉ cần nghe âm thanh đó vang lên con biết ngay là mẹ. Âm thanh thuộc bản quyền của mẹ, rất bình thường nhưng khiến 3 bố con an tâm. Đôi khi lúc 11h trưa và 5h chiều thỉnh thoảng con rất nhớ âm thanh đó, vì giờ đó mẹ đi khắp nhà để dọn dẹp. Con nằm và nghe.



Tiếng nói mẹ đem sự trưởng thành đến cho con. Những lần mẹ dạy, những lần roi vụt lên kèm theo một câu 'từ nay chừa nghe', những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo những cái tôi, sự bức tức kéo dài, cả những lần mẹ kể hoài hoặc nói hoài một chuyện nào đó từ sáng đến chiều (thỉnh thoảng vài tháng sau còn đem ra nói lại)... Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao mẹ lại nói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài. Mẹ không dạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng mẹ dạy được con chọn cách mà tất cả mọi người ít phải tổn thương lẫn nhau.



Nước mắt mẹ làm mềm tim con, nơi mà con nghĩ mẹ chẳng bao giờ hiểu nổi. Ừ thì mẹ chẳng bao giờ hiểu được tại sao con lại làm thế này, tại sao con lại làm thế kia. Bao nổ lực của mẹ cố gắng để thay đổi con đều vô ích, nhưng nước mắt mẹ làm con đau lòng, đau hơn tất cả trăm ngàn roi vọt và khiến con phải tự điều chỉnh hành vi lối sống của mình.



Và mẹ, chỉ một từ giản đơn, người phụ nữ bình thường với những việc làm cũng rất bình thường, khiến con phải rơi nước mắt giữa biết bao người khi ngồi viết những dòng này trong một quán cafe. Khiến con thấy rằng con vừa hạnh phúc lại vừa thật tầm thường so với tình yêu của mẹ.



Từ lâu lắm con đã quên những cái hôn, những cái ôm ấm áp, những lời nói yêu thương của mẹ và con. Con nghĩ những điều đó dường như không cần thiết (hay là con không đủ can đảm để làm?), vì khi con nhớ mẹ con chẳng hề nhớ đến những lần mẹ nói thương con, con chẳng nhớ đến những lần mẹ mua sắm cho con những vật dụng đắt tiền. Khi con nhớ mẹ, con nhớ trước nhất là dáng người mẹ, những việc lặt vặt mẹ hay làm, rồi đến những lần mẹ vụt roi lên, nhớ những lần bị tổng sỉ vả. Nhưng con chẳng nhớ đến vì thù dai, mà là con bỗng thấy con thương mẹ ở những lúc đó hơn hết (vì sao thì con cũng chẳng biết). 



Con không viết những dòng này vào ngày lễ Vu Lan, ngày 8-3 hay ngày gì gì khác. Con chỉ viết những dòng này vào ngày hôm nay, một ngày bình thường con cảm thấy thật sự nhớ mẹ, nghĩ về tình yêu của mẹ. Viết bằng tình cảm thật sự trong con.



Lần đầu tiên con viết về mẹ, con tốn quá chừng là nước mắt (và mất luôn phong độ của một cá nhân giữa đám đông nữa). Điều tất nhiên là con sẽ giấu nhẹm cái bài viết này như bao đứa con khác, mãi mãi mẹ chẳng bao giờ xem được. Vì mẹ yêu con rất thầm lặng, nên con cũng sẽ lặng lẽ yêu mẹ. Và mẹ, và con, sẽ luôn tự hỏi tại sao chẳng bao giờ hiểu được nhau.



Tại sao bày tỏ tình yêu với người xa lạ rất dễ dàng, nhưng lại quá khó khăn khi nói rằng con yêu mẹ?