Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm xúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Có Khi Nào Rời Xa


Ngày tháng năm trôi qua để lại sau nó là những chuyện buồn. Ừ thì nó là những chuyện buồn mà em giấu cho riêng em biết, 1 trong 2 người sẽ chỉ có 1 người được buồn thôi còn người kia thì không được phép và phải luôn vui để còn an ủi người kia nữa phải không anh?

Em không nói không phải vì em sợ hay vì bất cứ một cái gì mà chẳng qua em không muốn anh biết rằng, thực sự em không hề cứng rắn như anh nghĩ đâu. Con người mà ai chả có cảm xúc phải không? Em cũng vậy thôi, nhưng cảm xúc của em sẽ giấu kín sâu vào lớp vỏ bọc tự tin của mình để không ai biết, kể cả anh.




Cơn mưa đêm nay kéo dài tưởng như bất tận, không ào ạt mà nó nhẹ nhàng rơi rớt bên hiên cửa sổ. Ngồi trong góc tối nhìn ra ngoài trời mưa, em lại ước mình có thể làm mưa... Để rồi hạt mưa sau khi rơi xuống hòa nhịp vào dòng nước như dòng đời biến động xa dần anh... Miên mang trong một câu hát, một bài hát mà em luôn hát khi lặng thinh mỗi khi đêm về.


Chỉ là lời em nói thôi phải không anh ^^!, chứ đó không phải là lời anh nói ....

"Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo
Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất
Vì tình yêu mong manh tay em quá yếu mềm
Người yêu ơi anh có biết"




Em phải làm sao đây? Cảm giác bất an chỉ sợ một mai em nhớ ai mỗi khi thức dậy mà người đó không phải anh. Cầm được tay anh rồi những để giữ chặt đôi tay đó thì lại quá khó ,bởi em chỉ có thể giữ được tay anh, còn trái tim anh, em chẳng nào thể giữ được? Tình yêu như sợi chỉ vắt ngang cuộc đời em, thêu dệt vào trí óc em những nụ cười, những niềm vui và cũng thêu dệt vào đó những nỗi buồn không tên. Sắt nung còn chảy, đá đập còn tan huống hồ là tình yêu mong manh như sợi chỉ dễ dàng đứt. Một khi đã đứt rồi có cố gắng nối lại đi nữa thì nó cũng sẽ có 1 nút buộc cản trở 2 đầu yêu thương. 

Chính đôi tay này đã từng hứa sẽ dùng nó để che chở cho em, thế nhưng giờ nó cũng uể oải theo chính bản thân anh vì nó biết rằng mạnh mẽ, cứng rắn để làm gì khi không thể cầm nắm một thứ đó chính là tình cảm.



Liệu rằng anh ơi có bao giờ, biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau? Em sẽ phải làm sao đây? Bước tiếp con đường chỉ có mình em và để anh lại đằng sau em như những ký ức ngày xưa hay anh sẽ cầm tay em và đưa em đi cùng anh trên con đường phía trước? Anh sẽ chỉ đưa tay cho em khi em cần anh, anh sẽ đưa em đi với điều kiện em phải đưa tay ra,đúng không anh? Có nhiều chuyện em không làm được và chuyện 1 người đưa tay để kéo một người nhưng người đó lại không muốn là chuyện em không thể làm được.

"Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói
Để bên anh,em đánh đổi tất cả bình yên

Đêm buông xuôi vì cô đơn, còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời?"



Bình yên của em chính là anh, điều này chắc anh không hiểu đâu. Đến khi anh có thể hiểu được điều này thì có lẽ, chúng ta đã xa rời. Đêm buông xuôi nằm đợi thời gian trôi qua, trong góc tối em lại nhớ đến anh. Ở tận phương trời nào anh có hay, khi lúc đó anh vẫn bình an yên giấc ngủ ngon. Chỉ cần vậy thôi em cũng yên lòng rồi...


"Nơi yêu thương không phôi phai..." là nơi nào khi đôi ta...." có khi nào rời xa" , em đưa tay cho anh nhé, để em có thể cảm nhận được anh, để anh đưa em đi qua con đường vốn không dành cho đôi ta, để em có thể biết được rằng mình luôn có anh, được bên anh mỗi sớm mai, để lại được nhìn thấy anh cười... còn em sẽ chỉ luôn là người đứng đằng sau anh thôi.

Biết không anh, em yêu anh."

Cho một Ngày của Mẹ thêm ý nghĩa

Ngày của Mẹ đã đến. Một ngày quả là không bao giờ đủ để gửi tặng những điều tốt đẹp nhất tới Mẹ. Vì vậy, hãy biến ngày hôm nay trở nên đặc biệt nhé!
"Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ
Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi
Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
Thức đêm dài mẹ may áo cho con..."

(Hoàng Long)

Ngày của Mẹ đã đến. Đối với Mẹ, mỗi người con là một điều hạnh phúc. Còn đối với các Con, Tình Mẹ là điều thiêng liêng và quý giá nhất mà mỗi chúng ta may mắn có được. Vì vậy hãy dành cho Mẹ bạn một ngày thật ý nghĩa và đầy yêu thương nhé!
Nếu thường ngày, bạn ngại ngùng không thể nói "Con yêu Mẹ", hay ôm một cái thật chặt và hôn vào má Mẹ,... thì hôm nay là thời điểm tuyệt nhất để bạn có thể làm những điều đó!

Chúng tớ đã tiến hành một cuộc khảo sát nhỏ trên Facebook của Hoa Học Trò với câu hỏi: "Bạn sẽ làm gì cho Mẹ?". Chúng tớ đã nhận được rất nhiều câu trả lời thú vị và lập một danh sách nho nhỏ. Hy vọng danh sách này sẽ gợi ý cho bạn để có thể gửi tặng Mẹ một ngày thật tuyệt vời!
Ngày của Mẹ, bạn có thể:
1. Dậy sớm và gửi tặng Mẹ một bất ngờ vào buổi sáng khi Mẹ tỉnh giấc.
2. Hôn Mẹ.
3. Ôm Mẹ một cái thật chặt và thủ thỉ rằng: "Con yêu Mẹ nhiều lắm ạ!"
4. Điện thoại về nhà, và bảo rằng: "Mẹ ơi, con nhớ món lẩu Mẹ nấu lắm...!"
5. "Chiêu đãi" Mẹ với món hoa quả dầm do chính tay con trai Mẹ làm.
6. Ra hàng lưu niệm, chọn một tấm thiệp thật đẹp và viết một lá thư tâm sự với Mẹ.
7. Tìm một khung ảnh đẹp và lồng vào đó bức ảnh chụp chung của Mẹ và Con.
8. Mang một bó đầy loại hoa yêu thích của Mẹ về tặng Mẹ.
9. Mang gối sang phòng và ngủ cùng với Bố Mẹ như lúc còn trẻ con.
10. Làm một video clip đặc biệt dành tặng Mẹ.
Còn rất nhiều điều tuyệt vời hơn nữa bạn có thể làm trong ngày của Mẹ. Nhưng hãy luôn nhớ rằng, cho dù món quà bạn dành tặng Mẹ là gì, thì không có điều gì khiến Mẹ hạnh phúc hơn là việc bạn ngoan ngoãn, trưởng thành, khôn lớn và có một cuộc sống tốt. Vì vậy, không chỉ trong Ngày của Mẹ, mà trong cả 365 ngày của một năm, hãy luôn cố gắng để làm ấm lòng Mẹ nhé, bạn ơi!

Cuối cùng, HHTOnline xin gửi tặng tất cả các Mẹ những lời chúc tốt đẹp nhất. Xin chúc các Mẹ sức khỏe, thành công, hạnh phúc và thật nhiều niềm vui! 
Ngày Hiền Mẫu hay Ngày của Mẹ (Tiếng Anh: Mother's Day) đương thời được khởi xướng bởi bà Anna Marie Jarvis tại thành phố Grafton, tiểu bang Tây Virginia, Hoa Kỳ, để tôn vinh những người mẹ hiền, đặc biệt là trong khung cảnh của mái ấm gia đình. Theo truyền thống của Hoa Kỳ và đa số các quốc gia trên thế giới ngày nay, Ngày Hiền Mẫu được tổ chức hằng năm vào ngày Chủ Nhật thứ nhì của tháng 5. Một số nước khác cũng có các ngày lễ tương tự được tổ chức vào các ngày khác trong năm.

Đà Lạt trong tôi ...

Chuyến đi công tác lần này đã đưa tôi đến Đà Lạt khi bình minh bắt đầu lấp ló trên những vòm thông xanh vút cao, rồi lan mênh mang trên những đám cỏ ven đường dịu dàng một màu xanh mươn mướt… Tự dưng thấy lòng bình yên, thanh thản đến lạ kỳ… Lòng háo hức thôi thúc khám phá, muốn đi đến tận cùng của những nét dịu dàng của một thành phố cao nguyên vẫn thầm ước ao một lần dừng chân từ trong thi ca nhạc họa…


Ấp ủ mãi một entry thật dài cho Đà Lạt, nhưng viết mãi vẫn chưa xong, cứ sợ câu chữ không diễn tả hết được tình cảm mình dành cho nơi này.

Đà Lạt nên thơ... Đà Lạt mộng mơ... Đó là những gì mọi người đánh giá về nơi tuyệt vời ấy, nhưng với tôi, điều đó chưa hẳn là đủ, Đà Lạt còn có những điều thú vị khác, mà không phải ai chỉ một lần đến đó cũng cảm nhận được. Đà Lạt maọ hiểm trên những ngôi nhà cheo leo với con đường nhỏ hẹp cao dốc ven đường... Đà Lạt mộng mơ trong những rừng thông xanh rì rào thăm thẳm, những con đường dốc cao hay thoai thoải và được tô điểm thêm bởi những ngôi nhà nhỏ xinh xắn có cửa trắng tinh nằm xuôi theo con đường dốc đổ dài... Đà Lạt huyền bí qua những ngôi biệt thự sang trọng quý phái xây từ thời Pháp bỏ hoang trên các triền dốc cỏ xanh mướt màu. Đây đó là đôi chút cổ kính của những con phố từ xa xưa, trải qua bao biến cố vẫn kiên cường mạnh mẽ. Đà Lạt ngọt ngào trong những vườn dâu đỏ mọng hấp dẫn, trong những vườn hoa ngập sắp khoe hương nồng nàn. Đà Lạt nhẹ nhàng ẩn mình trong dòng nước mát lành của Hồ Xuân Hương, giản đơn trên những cánh hoa mimosa mỏng manh vàng rực rỡ khắp nẻo đường bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt. Nên thơ ở Thung Lũng Vàng, hạnh phúc ấm áp cho những đôi uyên ương ở Thung Lũng Tình Yêu, tha hồ thả hồn theo gió trên Đồi Mộng Mơ hay khám phá những thăng trầm lịch sử qua Dinh Bảo Đại, Đà Lạt Sử Quán... Nhưng đầu chỉ có thế! Nơi đó còn có sự hoà quyện tuyệt vời giữa nét buồn nên thơ với không khí sống động và hiện đại trên những khu phố đi bộ tấp nập dòng người qua lại, với những ánh đèn sáng rực rỡ buổi đêm. Sẽ rất tuyệt vời đấy, nếu bạn dạo quanh hồ vào buổi đêm, nhâm nhi một tách cappuccino nóng hổi thơm lừng, thưởng thức những xâu bò cuộn lá lốt, cá viên chiên hay một cái bánh tráng mỡ hành nóng thơm phức. Đà Lạt còn có bánh bèo, mì quảng, bột chiên rất ngon. Và sẽ thật thiếu sót biết bao khi bạn đến nơi này mà không ăn qua món có cái tên rất ngộ nghĩnh "sắp sắp". Đà Lạt như một cô gái mới lớn, đầy những mộng mơ ngây thơ, e ấp thẹn thùng nhưng cũng mạnh mẽ và sống động như tính cách của cái tuổi mới lớn, tuổi mới biết yêu...

Người Đà Lạt hiền lành và dịu dàng. Điều đó là do tôi cảm nhận thôi, còn ai đó như thế nào thì tôi không biết ^^. Con trai lẫn con gái, có những nét đặc trưng không lẫn đi đâu được. Có thể là do giọng nói ngọt ngào nhẹ như gió thoảng qua tai, bởi đấy là cái chất giọng của những người miền Bắc đầu tiên vào Nam lập nghiệp, nên mới có sự hoà quyện lạ lùng đặc trưng đến thế. Có thể là do làn da trắng mịn mang hơi hướng cảu khí hậu vùng này... Nhưng dù thế nào đi nữa, thì người Đà Lạt cũng thật đặc biệt, như chính nơi họ sinh sống vậy.Cũng chẳng hiểu vì sao, nhưng mỗi khi đến đây, tôi cả nhận được rằng giữa mình với vùng đất ấy có một mối liên kết nào đó cực kì gần gụi. Như là "sinh ra để dành cho nhau" ấy.^^

Tôi đã rời Đà Lạt, nhưng không hẳn là xa. Hai ngày ngắn ngủi – đến và yêu, đủ làm thành những ân tình lưu luyến cùng Đà Lạt trong tim – như dòng Camly, dòng Datanla đêm ngày đêm thao thức, hát cho bước chân ước hẹn ngày trở lại, cất lên tiếng gọi của một mối tình nồng nàn đắm si…  

Khi anh nắm lấy tay em…

Từng chút, từng chút bình yên rón rén len nhẹ vào lòng. Từng giọt, từng giọt hạnh phúc ngọt ngào trôi vào miền thương miền nhớ trong tim em bé nhỏ theo từng ngón tay anh dịu dàng mà ấm áp... đến lạ...

Từng chút, từng chút bình yên rón rén len nhẹ vào lòng. Từng giọt, từng giọt hạnh phúc ngọt ngào trôi vào miền thương miền nhớ trong tim em bé nhỏ theo từng ngón tay anh dịu dàng mà ấm áp... đến lạ...

Khi anh nắm lấy tay em,

Em thôi không còn để những vẩn vơ lo âu làm vương sầu đôi mắt ướt, mềm mại cả tâm hồn với cảm giác được chở che. Khe tình cảm của em đâu có sâu nhưng tình anh quá nặng, êm đềm lèn qua khung cửa trái tim em... Cho một ngày, đầy ắp những tình yêu...

Khi anh nắm lấy tay em,

Một bước, hai bước... cả vạn bước chân em đi giữa trời giông bão, vẫn thấy trên cao mây trắng bình thản trôi và trời xanh ngập tràn ánh nắng trong ngần soi bóng em bên anh sóng sánh nghiêng nghiêng. Em biết là anh chẳng bao giờ để em lỡ nhịp, bởi từng bước em đi luôn có bàn tay anh nắm tay em... không rời...

Khi anh nắm lấy tay em,

Dải ngân hà như trải ra trước mắt em vô tận.... bừng sáng những vì sao lung linh soi đường cho anh dìu dắt em qua hết những ngày chông chênh. Đường em đi thênh thang vạn lối, lối tắt lối dài nào cũng có anh bên...

Khi anh nắm lấy tay em,

Em biết, có một trời yêu thương sâu vời vợi anh trao gửi cho em. Em biết, một cái nắm tay đôi khi em cần hơn muôn ngàn lời nói. Em hiểu ra rằng, chẳng chi sâu nặng bằng tình anh…

Khi anh nắm lấy tay em, em khẽ bối rối khép hờ đôi mắt, rụt rè co tay nhè nhẹ, để anh mỉm cười, chẳng buông mà lại nắm chặt hơn...

Hạnh phúc là gì?

"Người hạnh phúc là người biết mang lại hạnh phúc cho những người xung quanh. Tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất trong cuộc sống của mỗi người chính là sống làm sao cho mình được hạnh phúc và để làm được điều đó thì cần phải mang hạnh phúc đến gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và cũng đừng quên mang hạnh phúc đến cho chính mình bằng những thú vui giải trí cùng mọi người xung quanh nhiều hơn. Cuộc sống luôn đa dạng và phong phú, hãy luôn quan tâm đến tất cả những điều đó."

   Hạnh phúc là gì ? Mà ai cũng đi tìm kiếm, tìm trong khoảnh khắc , tìm trong cuộc sống , trong cuộc chơi, trong công việc. trong học tập, trong mỗi thú vui, trong mỗi lần khóc, trong mỗi lần buồn.....ta lại tìm kiếm hạnh phúc.
  Hạnh phúc là gì mà ta không thể cho nó một định nghĩa cụ thể, phải chăng hạnh phúc là một khái niệm khá trừu tượng, Thật khó giải thích....." Hạnh phúc là gì'

   Hạnh phúc có khi không phải tìm kiếm đâu xa xôi, mà đôi khi hạnh phúc ngay ở cạnh bạn mà bạn không biết đó nhé..! Trong gia đình đôi khi hạnh phúc khi ta có cha co mẹ, có nụ cười trong những bữa cơm, trong nhưxng lúc gia đình cùng làm chung một công việc gì đo vui vẻ là bạn cảm thấy hạnh phúc, Trong  công việc, bạn bè, cũng có niềm hạnh phúc nếu ta biết tìm kiếm và tận hưởng...
  Có khi hạnh phúc là đơn giản khi có niềm vui, khi có yêu thương, hạnh phúc khi cha mẹ quan tâm, bạn bè yêu mến..! hay đơn giản là cái nắm tay của bàn tay dám nắng của mẹ .. cũng cảm thấy hạnh phúc .
    Hạnh phúc hay là  hài lòng với những gì mình có thanh thản và vui vẻ với hiện tại.
  Hay hạnh phúc là cái gì đó con người không nắm giữ được trong tầm tay, hay hạnh phúc không phải là cái gì đó quá xa xôi mà con người không tìm kiếm được cho mình.
  Hạnh phúc không chỉ là nụ cười, niềm vui ,.... hạnh phúc có trong cả nước mắt , giọt nứoc mắt của hạnh phúc của niềm vui sướng...
   Hạnh phúc là khi bạn khóc có người đặt bàn tay lên vai bạn, hạnh phúc là khi bạn có người lắng nghe ...Hạnh phúc đến bất ngờ và đi cũng rất nhanh ..nhưng đó là cảm giác gì đó khó quên.
   Hạnh phúc là khi người ấy bên bạn và nắm chặt tay bạn , hạnh phúc khi buôồ vui bạn có người để sẻ chia, động viên an ủi, hạnh phúc ....hạnh phúc ...trong ánh mắt, trong nụ cười, nứoc mắt....hạnh phúc ... là gì nữa nhỉ? 
   Bạn có cảm thấy thanh thản, bạn không bị những cơn đau hành hạ là bạn đã hạnh phúc hơn trăm người rồi đó.
    Bạn có thể nói ,cười , chạy, nhảy, vui đùa, ca hát, ...và làm việc .. là bạn đã hạnh phúc rồi đó. Có biết bao người không thể nói cuòi.....như bạn đó.
   Bạn có cha, có  mẹ để tâm sự, làm nũng, nhõng nhẽo....bạn đã hạnh phúc rồi đó. Có biết bao đứa trẻ phải lang thang, mồ côi,.....?
   Bạn có tiền trong tay dù chỉ là 2000 đồng thôi , bạn cũng cảm thấy hạnh phúc hơn khi trong tay không có một xu .
     Bạn có những gì bạn cho là hạnh phúc mình không biết . Những hãy tìm kiếm hạnh phúc ngay những gì trong cuộc sống hàng ngày, ở gia đình, bạn bè, đồng nghiệp...bạn sẽ thấy cuộc sống sẽ ý nghiã và nhất định  bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc đó bạn .                                   
Hạnh phúc là gì ?
Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải
Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải
Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?


Với tuổi thơ,
Hạnh phúc là chiếc áo mới
Là que kem, cục kẹo
Là mật ngọt cuộc đời
Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười
Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?

Hạnh phúc là những buổi mai
Cặp sách tung tăng trên đường đi học
Là khi oà khóc
Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi

Hạnh phúc là khi mẹ trở về
Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm
Hạnh phúc là mơ được thành người lớn
Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ
Nuôi búp bê...


Khi trai trẻ,
Hạnh phúc là lời hẹn
Em gửi lọn tóc thề mãi mãi
Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày
Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại
Hạnh phúc là thất bại
Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên

Hạnh phúc là niềm tin vững bền
Khao khát sống và tràn trề mơ ước
Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được
Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra

Hạnh phúc là lúc ở xa
Ta nhận được lá thư bè bạn
Hạnh phúc là khi hoạn nạn
Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình

Hạnh phúc là một mối tình
Phút rung động đầu đời em có nhớ
Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố
Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài



Và đến khi,
Mái tóc dần mờ phai,
Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng
Với đất trời
Với cỏ cây
Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng
Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua
Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Thói tị hiềm với bao dung làm bạn
Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?

Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều,
Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống
Ta thanh thản với những gì có được
Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua...

Để phải phiền xung quanh khóc cho ta
Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm
Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng
Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen...

Gửi em ở nơi thiên đường

Chiếc ô tô đã kéo em đi. Anh bàng hoàng chạy đến, ghì chặt lấy em và gào thét...


Gửi em nơi thiên đường
Anh đau đớn khi phải chứng kiến tận mắt người yêu của mình đi xa mãi mãi... (Ảnh minh họa)


Có lẽ chưa bao giờ anh phải trải qua một mùa đông dài và cô quạnh đến như vậy bởi mùa đông năm nay không còn em bên cạnh anh nữa. Hà Nội đã bước vào xuân rồi em ạ, mùa của cây trái đâm chồi nảy lộc, mùa của sự sống tràn trề. Anh cũng vậy, sức sống bắt đầu dần trỗi dậy trong anh. Ngoài trời mưa phùn không ngớt, câu nói của ai đó lại chợt hiện về trong suy nghĩ của anh. “Em ghét mưa lắm anh à”, anh hỏi "Tại sao em lại ghét mưa như vậy?" thì em nói “Mưa là nỗi buồn là những giọt nước mắt của những người đang yêu”, anh tự nhủ lòng mình rằng sẽ không bao giờ làm em buồn để những cơn mưa kia không có những giọt nước mắt của em.

Em còn nhớ không, mùa xuân năm nay là tròn 4 năm mình yêu nhau rồi đấy, một viễn cảnh về tương lai đã được vẽ ra sau khi cả hai đứa ra trường. Chẳng ai trong chúng ta nghĩ là mình lại xa nhau như vậy, đến bây giờ anh vẫn không dám tin vào điều đó, vết thương lòng trong anh không biết bao giờ có thể lành lại được, những ký ức cứ ùa về trong anh. Anh nhớ mỗi buổi tối khi anh đi học thêm về là anh lại nhắn tin cho em, mỗi ngày đều như vậy anh hỏi xem em đã ăn cơm chưa, em đang làm gì và ngày hôm nay em có nghĩ đến anh nhiều không? Và lần nào cũng vậy, em sẽ nhắn tin lại “Là em ăn rồi, hôm nay em chẳng nhớ anh tẹo nào vì em ghét anh lắm, bây giờ mới chịu nhắn tin cho em. Em vừa học bài xong, em đang đọc tin tức trên HieuBio” và tất nhiên Bạn trẻ cuộc sống là mục mà em thích nhất. Hễ hôm nay có tin gì hay là em lại bắt anh mở máy tính online bằng được để lắng nghe em kể hay tâm sự những câu chuyện trên đó, anh hỏi sao em hay đọc mục đó vậy thì em hồn nhiên trả lời “Em đọc xem có bao giờ anh viết thư tình cho em trên này không?”. Lúc đó, anh chỉ biết cười.... Đọc phải câu chuyện nào buồn là y như rằng em lại khóc thút thít và nũng nịu đòi anh kể chuyện cười cho nghe rồi mới chịu đi ngủ. Cứ vậy mà chẳng biết tự bao giờ anh lại mê mục Bạn trẻ cuộc sống giống em.

Thời gian thấm thoát đã ba năm trôi đi kể từ khi mình còn học lớp 12. Có tình yêu nào mà bình lặng tươi đẹp mãi được đâu? Để rồi chuyện gì đến nó cũng đã đến... 3 năm yêu nhau đầy hạnh phúc dường như những ưu điểm và hòa hợp về tâm hồn từ hai đứa đã dần dần hết mà thay vào đó là những mâu thuẫn gay gắt bắt đầu xảy ra, nhất là kể từ khi anh vô tình đọc được những tin nhắn quan tâm của em từ cậu bạn học cùng cấp 3. Anh đã hỏi em thì em nói “Không có gì với người ta và nói sẽ cắt đứt liên lạc”, anh đã tin em nhưng niềm tin ấy chẳng được bao lâu thì anh lại được thấy nhưng tin nhắn như vậy ở điện thoại em một lần nữa. Đầu óc anh bắt đầu choáng váng... anh quay lưng bước đi và không biết đằng sau lưng anh, em đang cảm thấy như thế nào nhưng em vẫn đứng đó và có lẽ em đã biết điều gì xảy ra.

Gửi em nơi thiên đường, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, bao, nuoc mat, ban tre cuoc song, tinh yeu, chia tay, hanh phuc, em ra di, nho em, yeu em, noi dau, ky niem
Vết thương lòng trong anh không biết bao giờ có thể lành lại được (Ảnh minh họa)


Sau lần gặp ấy là một sự im lặng giữa hai người, im lặng đến ghê gớm, cảm giác ấy thật sợ hãi bởi những câu hỏi luôn hiện ra trong tâm trí anh rằng, chúng mình đã hết thật sao? Vậy là mình đã xa nhau, đã chia tay nhau thật sao? Nỗi đau ấy cứ gặm nhấm trong anh từng ngày...

Từng ngày của kỳ nghỉ hè anh mong điện thoại chờ đợi những lời giải thích từ em trong tuyệt vọng, anh nói mình sẽ không bao giờ khóc vì tình yêu nhưng những thay đổi này sao lại khó khăn với anh đến thế! Kết thúc kỳ nghỉ hè cũng là lúc anh chuẩn bị lên Hà Nội nhập học, anh bất ngờ nhận được tin nhắn từ em, em muốn gặp anh nói chuyện trước khi mình ra bến xe.

Hôm đó em đứng đợi anh ở gần nhà, khi nhìn thấy em, trông em đã tiều tụy đi nhiều, anh đã cố gắng để không thốt lên những lời tận sâu đáy lòng mình rằng, anh rất nhớ em. Em nói “Tại sao hôm đó anh lại đọc tin nhắn của em, anh không tin em". Anh đáp “Nếu em không đánh mất lòng tin ở anh một lần thì anh sẽ không làm vậy”, em nói thời gian đó anh và em xảy ra nhiều mâu thuẫn em muốn anh ghen chứ em chẳng có ý gì với người đó cả. Anh đã im lặng, em nói “nếu anh không tin em thì mình chia tay đi”. Anh chết đứng người, tim anh như ngừng đập không thể thốt lên lời. Anh cứ nghĩ gặp em sẽ nghe được những lời giải thích mà anh muốn nghe vậy mà em lại buông những lời nói như sét đánh bên tai vậy.

Lời chia tay thật dễ nói vậy sao em? Anh chỉ biết đứng nhìn theo em đi xa dần theo con đường ấy, bất chợt chiếc ô tô khuất sau dãy nhà của ngã ba lao tới, anh giật mình nhưng chỉ kịp nhìn, nó diễn ra quá nhanh, anh đứng đó trong bất lực và tuyệt vọng.

Chiếc xe kéo em đi một đoạn rồi mới dừng lại được, anh chạy đến bên em, ghì chặt em gào thét, gọi em nhưng đã quá muộn... Giá như lúc ấy anh không để em đi, giá như lúc ấy anh chạy theo và ôm em lại thì giờ đây anh không đau khổ như thế này!

Sự sợ hãi và cảnh tượng về tai nạn đó luôn hiện ra trước mắt anh, nỗi ám ảnh ấy có lẽ cả đời này anh không bao giờ quên được. Đám tang của em đầy nước mắt, anh đã khóc trong vô vọng... Người con trai ấy cũng có mặt, cậu ấy đến bên anh và nói “Tôi chỉ đơn phương đi ngang cuộc đời cô ấy, cậu mới chính là người mà cô ấy yêu thực sự, đừng quá đau buồn nữa”. Tim anh lại nhói lên một lần nữa dù đã quá muộn, ông trời đã bắt anh phải chứng kiến cảnh tượng ấy để anh phải đau khổ, dày vò tâm trí mình như một sự trả giá.

Ngày tháng trôi đi, tâm hồn anh héo úa tàn tạ như những chiếc lá mùa đông, ảm đạm như những cơn mưa xuân rả rích. Hàng đêm anh ngồi bên chiếc máy tính đọc những dòng tâm sự của mọi người, anh lại nghĩ đến em. Mưa xuân không biết bao giờ tạnh, nỗi đau này không biết bao giờ nguôi... Ngoài kia những cơn mưa không biết có còn nỗi buồn hay những giọt nước mắt của em không? Và anh đã quyết định viết những tâm sự này lên Bạn trẻ cuộc sống như một món quà dành tặng riêng cho em. Ở nơi thiên đường không biết em còn giữ những thói quen cũ không, có còn thích đọc được bức thư tình anh sẽ viết cho em hay không?

Ở nơi đó, nếu em thấy được anh đang sống như thế nào... thì hãy cầu chúc cho anh luôn được bình yên em nhé!

Anh mãi yêu em!


Thành Phạm 24H

Gửi những người đến trong đời tôi...

Trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường. Nhưng cuộc đời dài thế, có trăm ngàn ngã rẽ, kiểu gì cũng có người phải rẽ trước. Và thế là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể không bao giờ gặp nữa.

Có những người, khi đi lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ.
Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường, mỗi người đi cùng ta một đoạn đường, đều có ý nghĩa với ta.



Cho dù đó là người cùng ta chơi chung những trò chơi ngày thơ bé, cùng ăn chung một cái bánh con con, cùng khóc vì mẹ mắng, cùng tay lấm mặt lấm cười vui, rồi lớn lên, mỗi đứa một chí hướng, một con đường, một ước mơ, rồi xa nhau và không bao giờ gặp lại. Ngày bé những ước mơ trong trẻo thường giống nhau, lớn lên thì mỗi đứa một quan niệm sống, những gì bạn cho là hạnh phúc, với ta có thể là tầm thường, những gì ta theo đuổi, với bạn có thể là viển vông. Đi mãi, đi mãi, rồi quay nhìn lại, điều chung duy nhất chỉ là kí ức, kí ức lấm lem màu mực trên quần áo và nụ cười vỡ ra trong veo trưa hè...

Cho dù đó là người bạn thân thiết đã chia sẻ cùng ta những nước mắt, nụ cười của rung động đầu đời, để rồi vì một vài hiểu lầm mà xa dần nhau, mà không thể hiểu nhau, bên nhau thêm nữa. Người ta nói tình bạn của con gái giống như một quả bóng, nhìn thì rất đẹp, nhưng chỉ cần một cái gai nhỏ châm vào cũng đủ nổ tung. Thế gian có gì là mãi mãi bền vững, huống chi hai con người vốn không chung gì cả ngoài cảm giác thân thiết, hiểu nhau, cảm thông. Đến khi không còn cảm giác đó nữa thì tình bạn tan vỡ và người ta rời xa nhau...
 

Cho dù đó là người bạn trai đầu tiên, mối tình đầu trong sáng và vụng dại, khi người ta yêu mà chỉ biết là yêu thôi. Tình cảm đó sẽ theo suốt cuộc đời, cho dù không nguyên vẹn. Giống như một chiếc bình pha lê đẹp nhưng mong manh, dễ vỡ, và tuổi trẻ với sự hiếu thắng, ngây thơ, thiếu sâu sắc đã làm nó vỡ thành ngàn giọt nước mắt, nhưng người ta gói ghém ngàn giọt long lanh ấy vào hành trang của mình và mang theo. Mối tình đầu thiêng liêng đến nỗi, lúc đó, ai dám nói đó không phải là tình yêu thực sự, rằng mình không trân trọng, không sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ, cả cuộc đời cho nó, nhưng sau này khi bước vào những tình yêu khác, mới hiểu rằng lúc đó tình yêu đầu chưa đủ sâu sắc để ta hiến dâng, hi sinh. Đó chỉ là thứ tình cảm trong trẻo và đẹp đẽ như ban mai, như mùa xuân thôi. Nhưng cuộc đời còn có nắng sớm, mưa chiều, còn có mùa hạ rực rỡ, mùa thu dịu dàng, mùa đông lạnh giá...

Cho dù là người yêu, người cùng ta đốt cháy tim mình với đam mê, ngọt ngào, nhớ nhung, cay đắng. Có cô gái nào khi yêu không mong muốn được cùng nắm tay người yêu đi đến cuối con đường đời, nhưng không phải ai cũng có may mắn ấy. Có những người trước khi gặp được người sẽ cùng mình đi đến chặng cuối cùng sẽ phải đi một mình rất lâu hoặc chia sẻ những đoạn đường ngắn với một vài người khác. Thế gian rộng lớn như vậy, có biết bao nhiêu người sẽ đến, biết ai là người xa lạ, ai sẽ cùng ta đi đến chặng cuối cùng? Có lẽ chỉ có định mệnh và sự nhạy cảm của con tim mới có thể trả lời, nhưng cả hai đôi khi cũng nhầm...

Cuộc đời dài như vậy, có trăm ngàn ngã rẽ, ắt sẽ có người phải rẽ trước. Có người chung đoạn đường dài, có người chia đoạn đường ngắn. Có người trở thành xa lạ, có người sẽ gặp lại nhau. Chưa đi đến cuối con đường cũng khó mà biết người đó có cùng ta mãi mãi? Nhưng con người dường như có một linh cảm khi gặp ai đó, rằng đó chính là người sẽ mãi đi cùng ta trên con đường đời thăm thẳm này...

 

Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù thành xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều đáng trân trọng. Họ đã là một phần đời của ta.


Sưu tầm

Một ngày mới bắt đầu

Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ chẳng màng đến những phiền muộn của hôm qua. Vì những gì thuộc về quá khứ thì chẳng thể nào thay đổi được.




Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ quý trọng mỗi khoảnh khắc hạnh phúc của cuộc đời mình. Những giây phút hạnh phúc ấy dẫu ngắn ngủi nhưng chính là món quà to lớn nhất mà tôi nhận được trên thế giới này. Và tôi sẵn sàng san sẻ món quà ấy cùng người khác...



Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ đối diện với mọi thử thách bằng tất cả lòng can đảm và tự tin, sẽ vượt qua mọi trở ngại bằng tất cả nỗ lực của mình. Tôi sẽ không lo sợ những thất bại, vì ít nhất sự thất bại hôm nay sẽ là bài học để tôi thành công trong tương lai...



Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ mở tâm hồn và trái tim mình để hoà nhập với những người xung quanh. Tôi sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của bạn bè mình. Tôi không kì vọng mình sẽ trở thành một người hoàn hảo, và bạn bè tôi cũng thế...



Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ tự mang lại cuộc sống hạnh phúc cho mình, sẽ làm bất kì điều gì mà tôi cảm thấy cảm thấy vui sướng. Tôi nghe những bản nhạc mà mình thích, cùng bạn bè đi loanh quanh để ngắm nhìn phố phường, để cảm nhận hơi thở của cuộc sống... Tôi sẽ thêu tặng mẹ một chiếc khăn mới, sẽ nuôi một chú chó con - điều mà trước đây tôi chưa làm được, sẽ... Ừ, hạnh phúc đâu chỉ đến từ những điều to tát mà còn ẩn chứa trong những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy...
Một ngày mới bắt đầu...Tôi sẽ cố khám phá và học hỏi những điều mới lạ, cố thay đổi nếp sống quen thuộc đến tẻ nhạt của mình. Cuộc sống này có muôn màu muôn vẻ, và tôi sẽ tận hưởng hết những "hương vị" khác nhau của nó. Tôi sẽ cố gắng sống như một con người tốt nhất mà tôi có thể sống...



Một ngày mới bắt đầu... Và mỗi ngày sẽ đều là ngày mới...
Nguồn: Hoathuytinh

Em sẽ học cách cất 'chìa khóa' trái tim cẩn thận hơn


Em sẽ học cách cất 'chìa khóa' trái tim cẩn thận hơn. Bởi mỗi lần mở ra không đúng cách sẽ để lại vết xước, đau lắm. Và để không một ai có thể lấy trộm và đánh thêm chiếc nữa, giống như anh!


18/10/2008

- Trái tim em chỉ mở cửa hai lần, đón anh vào và tống cổ anh ra.
- Tống cổ ra thì anh lại vào tiếp.
- Nhưng như thế thì em lại tống cổ ra nữa. Em đóng chặt cửa lại, thì làm sao mà anh vào được.
- Ơ, thế thì anh phá cửa anh xông vào.
- Nhưng em khóa chặt cửa rồi, cửa này là cửa không thể phá được, phải có chìa khóa cơ.
- Anh có chìa khóa mà.
- Hả? Tại sao?
- Thì lúc trước vào trong, anh đã lấy trộm đem đi đánh thêm một chìa nữa rồi, he he...
- Anh thật là...
Thế là thua rồi đấy. Cánh cửa này vô ích, không phát huy tác dụng trước anh rồi. Anh giỏi quá!
...

3 năm sau...

Tại anh lấy trộm chìa khóa đem đi đánh thêm một cái nữa, nên bây giờ tự anh mở cửa để chạy ra được rồi. Tại em không cẩn thận, tin tưởng quá đây mà. Từ giờ, chắc chắn em sẽ cất chìa khóa cẩn thận, bởi mỗi lần mở ra không đúng cách sẽ để lại vết xước, đau lắm. Và để không một ai có thể lấy trộm và đánh thêm chiếc nữa, giống như anh!
...
Có câu trả lời cho suốt chuỗi ngày lẩn thẩn vừa qua rồi nhé. Đó là cái mạnh mẽ một cách giả tạo. Giờ không chịu được nữa thì bộc lộ ra. Không thể gồng mình nữa rồi. Sống với chính mình vậy.
Trái tim em chỉ mở cửa hai lần, đón anh vào và tống cổ anh ra.
Trái tim em chỉ mở cửa hai lần, đón anh vào và tống cổ anh ra.
Bạn mạnh mẽ lắm.
Chị mạnh mẽ lắm.
Em mạnh mẽ lắm.

Giờ hết rồi nhé. Sẽ không thể tiếp tục được nữa rồi. Vì cứ cười rồi sau đó lại buồn không tả nổi. Cứ thể hiện là vui vẻ lắm, cười nhiều lắm, nhưng càng cười càng thấy mình cô độc. Cứ lang thang thơ thẩn, và chẳng làm được bất cứ điều gì trong thời gian qua. Đã bỏ lỡ khá nhiều thứ. Đôi khi muốn lao mình vào làm cái gì đó để khiến mình thật bận rộn, nhưng tự nhiên, như một nút thắt, lại trùng xuống giữa chừng vì để đầu óc ngẩn ngơ. Đó là một khoảng lặng. Một khoảng lặng khi bước qua khá đau chân, vì vậy, sẽ không tiếp tục dừng lại để cảm nhận nỗi đau nữa, mà sẽ bước tiếp qua đoạn gồ ghề đó, lát nữa sẽ hết thôi. Tin rằng, dù sau này, có thể sẽ tiếp tục bị đau nhưng sẽ biết cách vượt qua bởi đã từng đi trên con đường không bằng phẳng rồi... sẽ nghị lực và mạnh mẽ, đó là mạnh mẽ thật sự!

Quay trở lại công việc của mình.
Quay trở lại cuộc sống của mình.
Không thả hồn đi linh tinh nữa.
Đón nhận cái gì cần đến thì đến.
12h đêm. Muốn hét ầm lên quá.

Dù sao cái gã kia đủ biến mình từ người nghịch ngợm, vô tư, thành chín chắn, trưởng thành, có lẽ thế, ít ra là trong suy nghĩ.
Dẫu sao vẫn không hối tiếc về những quyết định từ trước đến nay. Một lần nữa, cần mạnh mẽ, đó là cái mạnh mẽ thật sự.
Sẽ nở nụ cười như trước đây vẫn từng thế.
Luôn cảm ơn đến một người - một người rất tốt, dù trước hay sau, vẫn là lời cảm ơn chân thành nhất.
...
Giờ thì sẽ sống cho chính bản thân mình.
Mới mẻ nhé :)

Sưu tầm

Trở về với yêu thương...

Trở về - để soi lại mình trong ánh mắt mẹ rưng rưng, để hiểu rằng phận người vốn dĩ mong manh và mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi không bao giờ có lại, để nhận ra trong vòng tay mẹ là chốn nương náu bình yên nhất cho mỗi cuộc đời.

TRỞ VỀ - Thái Thùy Linh
Này đôi bàn chân của trái tim một đời phiêu lãng, sao hôm nay  thấy bước ngập ngừng, chênh vênh?
Mệt mỏi rồi bạn đường ơi!

Mệt mỏi ư? Phía trước mặt vẫn còn rất nhiều những hành trình mới mà lòng hướng tới, chẳng lẽ lại bỏ cuộc chơi?

Có thể sẽ là như thế, đã đến lúc dừng gót lãng du bởi như lời ai đó đã thì thầm trong gió vọng đến một ngày mưa buồn thân nằm co ro nơi căn phòng trống đơn côi, rằng "Chẳng ai có thể tự nuôi sống được mình mãi bằng những cuộc rong chơi!" Có lẽ đã đến lúc trở về...

Con người ta ai đều cũng có một nơi chốn tìm về khi đã mỏi gối chồn chân - một mái nhà tình mẹ bao dung xoa dịu đi bao muộn phiền, đớn đau vấp ngã trong đời biết mình vẫn cần được yêu thương và học cách yêu thương nhiều hơn với cuộc đời này:

Bước chân qua bao tháng ngày phiêu lãng,
Đường về con phố xưa nay đây rồi,
Bồi hồi rung tiếng chuông trước mái hiên nhà.
Phút giây qua con tim chợt nao nao,
Kìa mẹ đang bước ra trước hiên nhà,
Thời gian trôi quá mau tóc mẹ bạc đầu.

Vẫn là lối cũ thân thương tuổi thơ vui buồn đong đầy cùng mưa nắng, vẫn những mái phố có những vòm ngói nâu xanh rêu trầm lặng như nét mặt nghiêm nghị của một người cha chào đón bước chân ngày ta về lại. Mà sao bối rối, mà sao nghẹn ngào, để rồi thấy nhoi nhói đau nơi vòm ngực khi trước hiên nhà mẹ xuất hiện, tóc gầy sợi trắng nắng xiên...

Tuổi mẹ già giờ mẹ đâu có mong chi,
Thương đàn con giờ nơi chốn nào.
Cuộc đời nghèo giàu sang biết ra sao,
Một trang thơ mẹ vẫn chờ tin.
Nhìn lại mình còn được đi khắp muôn nơi,
Thua gì ai trần gian chốn này.
Để mẹ già ngồi đây vá khâu,
Mình đơn côi nhìn nắng chiều buông.

Tuổi trẻ vẫn thường nuôi dưỡng và tạo nên trong lòng mình một khung trời nhiều hoài bão với những ham muốn, khát khao thỏa mãn cá nhân mình, thèm được đứng trên những đỉnh cao của vinh quang mà ngạo nghễ với đời....

Ta bỏ đã bỏ lại những ngọn gió đồng thơm nồng mùi bùn lẫn cùng rơm rạ; bỏ lũy tre xanh có bầy chim sẻ ngoan hiền ríu rít trong mỗi sớm mai để chạy theo một giấc mơ dài phía thị thành đèn vàng cám dỗ. Rũ bỏ chiếc áo quê nghèo mẹ choàng cho ta, bỏ quên những chiều mắt mẹ mỏi mòn dõi trông về phía phố phường mong ngóng tin con, ta quăng mình vào cuộc mưu sinh để đi đến ngọn núi hoa hồng của đời mình - dẫu rằng ta đã phải đánh đổi bằng cả mồ hôi và máu, bằng những vết cứa đớn đau và trái tim cũng dần lạnh lùng hơn, không còn ấm nóng những hiền ngoan như ngày đầu tập làm người lớn nơi ngã ba thành phố.

Trên ánh hào quang ấy, ta trải đời mình bằng những cuộc chơi thâu đêm không hề mỏi mệt,  chạy theo những cuộc tình chớp nhoáng để rồi có lúc đau đớn ngã gục nơi một góc phòng trong đêm tối,  để rồi có những khi dấy lên một cảm giác chán chường mỏi mệt, thèm một ngọn gió đồng quê trong lành, thèm gột rửa bụi bặm trên dòng sông quê ngày thơ bé. Và thèm nép vào áo mẹ như ngày xưa ta bé bỏng dại khờ:

"Về đi, nép vào áo mẹ
Dại khờ bé bỏng ngày xưa
Dãi dầu nắng mưa phố thị
Vẫn nguyên nếp cũ quê mùa"

 

Phải rồi... Chẳng ai chối bỏ được gốc gác đời mình, chối bỏ được nơi chốn mẹ cha ta sinh ra, đã cho ta một cuộc đời. Cánh chim bằng dù sải cánh hiên ngang khắp bốn phương trời thì vẫn luôn cần một tiếng gọi "Mẹ" yêu thương, vẫn thấy mình bé nhỏ, xót xa trước đời mẹ tảo tần gian khó mà nhẫn nại, bao dung:

Có sông sâu nơi đâu mà chưa qua,
Kìa đỉnh cao dưới chân đã bao lần.
Mà sao vẫn xót xa tiếng con gọi mẹ.
...
Chặng đường dài nào mà ta đã đi qua,
Chân trời xa nào ta đã tìm.
Giờ ngồi lặng nhìn lên giữa không gian,
Hỏi vinh quang nào có mẹ không?

Mẹ vẫn tảo tần trên cánh đồng sương gió đời mình, lầm lũi như ánh chiều buông với bàn tay chai gầy một đời không thôi vá khâu.
Trong ánh hào quang, trên những đỉnh cao hoa hồng ta bước, bóng dáng mẹ lặng lẽ vời xa, chìm trong một khoảng quên lãng. Nhưng trong ánh ngày trở về khi bàn chân đua chen đã quá mỏi mệt với những hành trình phiêu lãng, có  dạng mẹ gầy chạng vạng phủ kín hoàng hôn, tóc bạc bên hiên run rẩy dang đôi vòng tay chào đón đứa con như gió lang thang quay về lại mà nghẹn lòng xa xót...

Mặt trời hồng rồi ngày mai cũng qua đi.
Sông dài kia ngày mai cũng cạn.
Hỏi cuộc đời tìm ở đâu chốn nương thân,
Ngòai mái ấm mẹ vẫn chờ mong.
Thèm một lần được nằm nghe tiếng ru êm.
Nghe thời gian nhẹ trôi trước thềm.
Lòng nghẹn ngào rồi bật lên tiếng thơ ngây:
Mẹ ơi con mẹ đã về đây!

Trở về - để soi lại mình trong ánh mắt mẹ rưng rưng, để hiểu rằng phận người vốn dĩ mong manh và mỗi người chỉ có một gia đình, mất đi không bao giờ có lại, để nhận ra trong vòng tay mẹ là chốn nương náu bình yên nhất cho mỗi cuộc đời.

Lương Đình Khoa